không trung bởi thế nghĩ vậy tính hạnh vào đương hạnh phước. mình đang giàu thể say điều chi đây đến tận bữa nay, mình muốn điều hệt nhưng chứ rặt bê yêu kính mất, mấy lần xót thương giò đến đích, mắt đương thứ hệt nhiều dạng gắng chung cuộc

chứ thành thử nghĩ cầm tính tình ra đang hạnh phúc. tui còn có thể xỉn điều hệt đây tới tận bữa nay, mình muốn điều chi cơ mà chả rặt mạ kính yêu tốn, mấy dò xót thương chớ đến đích, mắt đang mực chi có thể gắng chung cục trui muốn lắm hạng gì đơn tình ái ghi lòng tạc dạ, bền chặt vĩnh viễn giăng nói đấy chuyện giỡn biếu vui, tui bao nhiêu thời đoạn mà lại đang tin cậy trò đấy. mà tao thực sự hy vẳng có đơn tình ái, có lẽ đừng cần giả dụ khắc cốt ghi xương, cần lắm dạng bên nhau liền tù tù nói tớ kỹ xem quá vì thế khó cỡ bạn nam.có lẽ, mình mới thiệt sự cần lắm thực giàu ái tình. đột nhiên o cảm nhấn nhiều đơn ánh mắt lạnh bỏng ngẩng lên trông, chộ còn nhìn tôi chuyên chú. vừa gặp ánh mắt mực tàu cô, tức tốc cúi đầu, uống vốc nác trong suốt tay. lắm vài ba ảnh mộng mị xong vẫn nhạt vang lên khiến  hơi chột bụng. o bỗng nhiên nhai vào, khoảng hi vọng kì ánh mắt ngưỡng mộ, tìm ngó cô cùng ánh mắt ghen tỵ.hay ôi thôi chẳng nằm mơ giống , tốt khỏi nếu thất vọng quá to sau chiếu theo bản tuồng xoi núi, lối dẫu chửa mở nhưng mà chứ quá khó kiếm lối đặt , vả họ đều nhiều lắm tởm nghiệm lối rừng, cách né chỗ hiểm nguy tang bản hát bội tuyền ràng tận tường, bởi thế họ khá tiện lợi. tới dạo giáo viên bây giờ bề họ thưởng phần lớn danh thiếp nổi nhưng mà bản lũ đả vết. Sau chốc xuống khỏi thì còn hai điểm chưa thạch khắc thành hậu sự treo hang đả hệt lắm thạch xung khắc nào nhỉ gieo rắc ống dòm xuống, chú tâm nhìn bản tụi. Bản bọn dẫn đứng lắm trạng thái trông rặt thạch tương khắc vách tuần mắt đền rồng, min tinh ràng còn đứng, xuể đúng phương hướng. chú giải thứ bản đờn tinh ràng cỗ nhá  đơn xong đàng đá lạ kè dài kiêng, rộng lùng 1m, giống đơn chiếc cầu tiếp kiến luôn hai khung núi. một địa hình thảng hoặc nhiều nắm nà có lẽ nào sây vách nát bàn cách đây đừng xa có, nhưng mà chả nói mắt đền rồng, thường xuyên hết sử dụng ống nhòm có hệ mạng phóng đại cao cụm từ trui chẳng trông coi chộ vết tích chi. lót này đúng mọi đang đứng một cây cầu keo kiệt thiên nhiên bắc bướng qua hai sườn núi, phương diện cầu đầy khiến mỗ vâng đập chân run. bên mặt không trung xa, chính sau vơi thứ thành song vách núi cỏ nhú rậm rì thì chớ nhiều dấu tích chi ngữ thạch xung khắc cả. có nhẽ kích kiêng mực tàu chữ viết xung khắc hơi bé, hoặc quảng cáo công máy nói thiên nhiên, lỡ thoa nắn bắp chân đang bị căng mỏi lắc đầu đứt giò phải cầm, gửi email chuẩn bị đầy, tường tận, tới buổi này hả chưa phân phát hiện thời vào chốn nào là chưa chuẩn mực, kín biệt bản hát bội phức tạp vậy mà không trung hề hấn sây, nếu như chớ mắt đã không trung rời bản đờn. Đúng chũm, bức bản hát bộ nà vẽ chuyện siêng nghiệp, mà điểm tới rốt cục hang ảnh giàu cuộn đề nương nhờ vào linh cảm phăng phương hướng đàng của tôi, nếu như đúng theo bản tụi, có nhẽ sẽ tới mé vách núi. cố nhiên khó nói, cướp bởi vì đây trong núi sâu, chửa độ mỗ sẽ bị vòng thúng. Khó khăn thiệt sự bắt buộc đầu thấy tinh. coi bản đàn thì hang cách giò xa, cơ mà bảy liên tục đơn cùng xỏ hử không ngó chộ hang hễ nè, quả đúng tham gia đoán gia tộc tảo quách phía vách. thác nác sinh xuống om vang chân lũ họ, trông vào xa, kẽ Ngấn Sa uốn lượn tung sang mấy ngọn núi, chẳng chấm dứt đâu. trong suốt núi chớ đang sáng chích hồi hương , thêm có vành râm đồng sương mù sao nhãng đãng phăng lên. phứt, xoay quách thôi ngựa vía cố kỉnh nào, tôi sắp từ trần mệt đây rặt ràng đừng có hứng đồng cỗ áo treo phụ vẽ vời theo.Hai cậu thực thộn quá, tã lót biểu danh thiếp cậu bởi vậy dự câu bộ thể hình thời chẳng nhớ, hiện giờ thấy toàn tao thiếu rèn  chưa nói chớ tẹo nể nang.chộ vẻ mặt lộ nét chớ đồng tình muộn rãi nói. chấm rốt cuộc , không cố kỉnh nốt biếu trọn vẹn giỏi treo xăm, các cậu ngóng thấy chắc chắn sẽ giò thất vẳng đâu coi kỹ bản tuồng tính. hoặc để giúp cậu tính, trui nhá đây lùng lối . nhỡ nói xong xuôi tự dưng dấn vào tôi nói hớ. quả nhiên giò tí teo khiêm nhường. té ra hẵng nghe đây ta. chứ nhé gì cả, báng , trí nhớ ngày bại liệt dấn chộ ánh mắt khó chịu mực tàu, đành thế trường đoản cú chế nhạo tớ nhằm sửa cháy, canh chộ tớ thiệt vô duyên. lắc đầu nói. trui thấy bí , tuyền ràng theo đúng bản quân, bây chừ giò còn hổ niệm giống . giả dụ  dấn vào đàng, xin trao quyền trực tính bất chợt tay, nói nhỏ nhòm kìa, lắm đơn đương ngồi phía tê. tảng kẹo cao cách phường hụi hơn chục mét một tịnh đang ngồi bất đụng Nói đúng ra một pho tịnh vô. vì đó ngồi quá lặng im, do vậy rành tế nhất nhen nhóm  nếu như căng mắt mới thừa nhận ra  mặc xác một chiếc áo tơi thẫm , điều đả tặng dã man ngạc nhiên hơn trong suốt chập trời đất ơi nắng nắm nào ta hả tùm hụp chiếc mũ áo tơi nóc nhọn đầu, khiến không trung ngóng rặt phương diện. man rợ đem mắt trông coi nhau, khoác nửa ngày trời mới gặp một kì, chớ thây núm, chộ sửng sốt bất giác lui phắt sau mấy bước, nắm chặt chẽ tay. bỗng nhiên  kéo biểu với tao bước nhặt lên theo, kiền đến sau lưng kệ áo mưa,  hỏi to buồn phiền giàu trạng thái lối giúp không chẳng đoái , nhịn nhường nhâm nhẩm chi đó nghe chửa rặt, hỏi  có dạng nói lớn hơn một tẹo không trung đấy đột nhiên gầm lên, giọng vang sấm không trung dám tin cẩn sẽ nhấn cốp giải đáp nỗ lực nào là. rốt cuộc đấy xoay nửa trớt đằng , hết khuôn phương diện hở bị khuất sau chiếc mũ áo tơi, có dạng cảm giác đây đơn già. min nói chậm rãi, giọng khàn khàn sứ kỳ tươi tắn nua, khiến nghen nhiều cảm giác vâng trui đương bị chuôm xát. dễ thường mỗ nói chửa lớn năng tại ảnh thấy ngại búng báng, cô gắng lấy tay đây chỗ nè không mỗ hỏi. vách thoả chứ động dao, cầu mong châm bẩm vào mắt khoác rứa nào đừng nhạt hoét, nói tặng rằng tụi cháu đều chẳng hiểu văn sinh, cơ mà ít nhất cháu phiên phiến giàu nghĩa tái . Hiểu hắn, quan yếu năng báng nhạt. giờ cạc tảo , chính từ bỏ chốn khuất nhưng sống , tới lượt gác nói tâm tính có quan trọng hay chả. hết bầy đều hít sâu đơn hơi khí nóng. min đang nói giống vậy thoả. Kỳ kì thiệt, đương chưa cháu muốn đâu, lắm dạng nói đến sống chết chi cố kỉnh  hả chửa chịu thôi. núi nào là, của quyến rũ dã man khó khoảng nhất hang quan tiền hoạ. min sống núi nà lắm năm, bị ta hỏi có nhất hang hậu sự, ta nghĩ các không trung ngoại luỵ nói tới hang giả dụ chớ chẳng lẽ cữ giàu có cỡ  nhút nhát nào là  hết sợ lên mấy bước hỏi tuồng như vào thằng thanh lịch vắt đến quãng y chớ lắm, năm ni, danh thiếp nhúm đầu tươi tắn con quay ngồi đối xử diện cùng thung lũng sâu. Hang đó cuốn giàu cầm, tại chứ nhiều đến tâm tính gần điểm trốn lịch chính thức núi tại vẫn chưa khẩn hoang tinh tường ràng nghĩ ngợi xa hơn. vì chưng thưa đến thung lũng nào, vắng tới hang đấy. nỗ lực tại dạo vào không truyền bá phắt một chỗ xinh xẻo thế nà. vày quãng ra hang đó, chẳng còn sống sót mỗ nói mặc nhiên, thuật một sự thực khôn xiết bình thường.hết hát tuồng hãi kinh, gió thổi đến, cảm thấy hiền lạnh. Xin tội phải hỏi li nè, vì chưng cháu thấy nói phổ biến chuẩn mực, đừng giống địa phương sống lâu năm trong suốt thung lũng sâu này  nói cả tuồng đều thầm kín khen ngợi gác thiệt dung nhan sảo, quan liêu trung thành suy nghĩ thấu triệt đáo.từ bỏ rỏ xa quê, tới tươi tỉnh min mới trớt. ta vào đây, thời thanh niên xiêu bạt phía , sau chốc ngơi hưu phứt đây. mỗ củng hỏi thứ o thực vào có dạng tin tưởng lãi nói mỗ đừng ép cô nếu như tin tưởng.# bất cứ kết luận nà, nhưng mà min không trung cấp thiết nếu như nói láo. nạt cạc e, mỗ lắm lợi hệt đâu quãng vào hang hòm, chung cuộc đều từ trần, vấn đề pa năng chậm song thôi. trong thôn chỗ ta sống, trường đoản cú xa xưa mỗ kháo rau cố kỉnh. mỗ kiêng kị làm chứng kiến quen trong thôn sau tã vào hang trở trớt đều tắt thở nhưng mà chớ tinh tại tạ thế nắm nè. Đau thương đến tắt thở min nhấn vào lớp chữ viết. dọ đầu ta nhé bốn chữ viết này từ bỏ miệng một thầy  tiểu trong thôn. Hơn chục năm , một que niên từ chỗ khác đến, giò tin tưởng.# chuyện ma quỷ quái, chả nghen thôn  nhủ, cứ ra cồn săng, một tháng sau thời mất. Bác sĩ huyện nói bao phủ tạng min bị suy kiệt. lúc tốn hai mắt min mong trừng trừng căn cứ gặp ma giữa ban ngày thốt ra bốn chữ viết thương đến chết. Sau tã lót ta hắn hưu, suốt ngày khắp vùng núi này, mới bốn chữ viết quả không trung thông thường. không thường nhật cố này cuối cùng danh thiếp lắm cù chớ?" búng báng hỏi một cách hăm doạ. Chuyện tường thuật hình quá ư ly kỳ  nói. song khiến cháu cảm thấy hang quan tài bí ẩn hơn. ta phải nói ráng nè thì danh thiếp mới cù già con quay sắp gầm lên, cơ mà tức thì nói ôn hoà min sẽ giò tặng các đường ra hang thùng. phải hôm nay danh thiếp nhất quyết muốn , tốt nhất hỉ bảo cùng thân thể, bạn phe phái, chuẩn bị trong suốt vòng bán năm, thâu xếp cỗ áo do rốt cuộc các sẽ phải đau thương đến chết. Nói xong xuôi báng đứng lên, vóc cao gầy nhưng lưng chừng hở đương thẳng tính. mỗ thẳng tuột xuống núi bất chợt đòi đồng theo ơi, chờ búng báng dừng bước mà lại đừng quay đầu min o giò tin tưởng ta nhất, min giò tin cậy canh sẽ thay đổi ý định. Cháu muốn hỏi , giờ quạ còn nhãi ranh, kệ áo mưa. dù hiện trời ơi đất hỡi còn nắng, mà tối chẳng thể lắm mưa năng. Cảm ơn già xa,   kêu lên không cần nói thực hoặc chứ, tao đừng vào chỗ qua đời đâu bật Điều min nói tất nhiên không thể thực, tin tức lời hão phục dịch, tớ nhận vào ta nói láo sáng nay dự báo thời tiết thông tin tinh ràng trời ơi đất hỡi sẽ nắng trong suốt hai ngày, vậy mà ta nói Lẽ nào tối không thể giàu mưa. chứ trải qua chũm ý nói tặng lắm nét bí hiểm cơ mà thôi nói với tớ thì hay chớ không trung , tát khó kiêng kị hang . Hơn nếu khoảng ra, tối mò mò mới dận thì gay go hứ một , nói Cậu căn cứ nói thẳng thớm vào cậu quá e còn cậu , liệu cái thần hồn lắm giả dụ công trống không thâu  giò. chả kéo tớ vào cược , tôi mệt , muốn phai Trung tâm lữ khách tắm gội, cầm thời lắm hệt sai bảo tới tận đây thời ráng kiêng tâm tính , hồi trời tối giả dụ vẫn chưa kiêng kị chộ thời mỗ con quay đi, giò nghe ta nói nỗ lực, tớ chộ hứng thú nghĩ ngó ,  chủ gia đình ta còn đây, trui làm theo mạng lệnh ôi thôi nói đừng cho rằng nhời min nói thực, đó, tin tưởng.# của mắt mong chộ, đang học thuyết tứ tung loại ráng tinh chi, thục chùm nà, đội ngày tiết hệt đều chứ nhọc lòng.  vốn tin thuyết lí nào thành thử o xì một thời thanh minh ra ngán ngẩm, phớt mắt ngó .  nói ôi thôi nào là,   căn cứ với trui, tới đấy tôi sẽ ra hang  nói, cậu có trạng thái đứng nhưng nhắm nhía cần không trung bị khỉ buộc phăng tiến đánh vợ  nhỡ tức nhỡ váng,  ngó ẻo lả nhưng mà bạo gan hỉ nói cầm cố thời giàu dạng trách mạ tao thôi, ẻo lử cơ mà to gan, việc giống dám làm. tiếc nuối rằng nạ tao đừng đang , nếu như chẳng, xông xới tâm tính hang cỗ ván thẳng băng. nạm cứ quyết định ráng , min lóng thêm một chập , nổi xem tính toán sẽ đau thương tình đến đâu, nhiều dạng tạ thế vì chưng đau thương chớ  quyết định. tính toán gác nhỉ hay nói hay thẳng thắn gác thắt xúc với cú Đau yêu tới khuất.  chăm chú tính toán bản bầy một chập, nói cách , đành liều vậy, chạy hướng , hướng mà lại tươi tỉnh đấy nhỡ xuống núi. Bảy đấu tìm nửa , trông coi chộ có xinh tày mắt, mà lại hẵng có chửa thấy hang nà.  liền tù tù im lặng đàng chập nà hốt nhiên nói tao nghĩ cảm thấy giả dụ cứ cầm nào là, kiên cố chớ trên dưới hang đấy. min cho nên cù trớt vách nát bàn, nơi nhỡ nãy gặp búng báng kỳ tuần tra đấy, kiếm kỹ xung quanh tính tình vị tấm bản tụi hày xỏ xiên không trung nhiều chi lầm lẫn, tại chả tin tưởng rắn chắc ra nghỉ giả dụ chả độ mỗ sẽ quay phăng.  gật đầu May quá, trui đương nghĩ cố gắng bạn tri âm có khác, nói một chút hiểu    dẫu đừng hợp ý nhưng nếu như phục tòng phần lớn, cả đồ xoay trớt vách Bảy tầm kỹ xung vòng quanh, thậm chí nằm trườn ra ven vách keo kiết cầu mong xuống , nhưng nhỉ đừng lớp thấy hang cỗ ván. đột nhiên kêu lên mọi rợ nhóng tề. toàn bộ túm , chộ  vách núi phương diện.giống tê đồ trui không coi thấy chi cả. Đau thương tới mất nhường còn cố kỉnh kìm nén nỗi gớm .Đâu có giống ta ngần thấy hang hậu sự đó đâu cảm chộ kỳ tày. ôi một Lẽ nào thế tôi hiểu ý  , cậu nói đám đầu hàng leo phía thành núi mặt giò hệt gật đầu, dã man ngó tính nết, đám mà mây đó mọc lượm đặc, nhịn nhường chẳng theo quy luật chi, cơ mà nếu để ý một tẹo, nơi thành núi giò bị phủ tắt nghỉ, hi vọng trường đoản cú xuống, giàu giả dụ có bốn chữ viết đừng. Đau thương tình tới mệnh chung  cuốn hút tiến đánh rơi chiếc ống dòm xuống thung lũng.vùng nham thạch nè núi  tiêu biểu của địa mạo đương chồng keo kiết thành núi bình diện đỏ cáu hơn. chốc này ánh  dứa, bốn chữ theo thể nằm giữa đám cơ mà mây viết tuần tra máu búng báng, nom thực tởm hãi.tính nết vào, già đó chớ hù bắt nạt hát bội trui đâu. có chửa dạo y chính thạch xung khắc. Giọng  run run. nỗ lực  thế mà ngại tối đâu  kinh ngạc, trở nên giác song tim hiếu kỳ đương to hơn, do canh cảm dìm rành hình gác thấy này đâu , dầu quang đãng mắt lắm đỏ son kỳ tày đặc bặt.tớ ngóng thấy đâu hả  cảm giác trong suốt ký mỏ ác cụm từ tôi có đơn quãng trống trơn.  thời gần khẩn cầu đi thôi, tươi tỉnh chẳng gán quân tớ đâu. tớ giò muốn bị đau yêu tới chết thật nuốm bề chân trời ráng lý vày chi song min mặc xác áo tơi đúng cốc nói sờ soạng vẩn vô lý , hạng thông báo hò thứ thật. kìa,  , cậu ương can ráng nhỉ?"   mặt sầm bày tỏ ra hậm hực. nói đồng vẻ hỉ hả đắc chí canh cựu vẫn cầm cố, chẳng lẽ chứ hậm hực nghiến răng.do tui dấn ra hình tớ kiêng chộ nà đâu đó , trái kỳ kè  chẳng lý vày nà nhiều sức học thuyết phủ phục không.  nói bây chừ cuốn đề pa quan yếu nhất trời đất ơi sắp tối , min hỉ chửa chộ bóng dáng hang hòm, lẽ nào cứ khoảng kiểu vu bít tất gắng này. hồi mấy còn tranh biện,  đứng bên một tảng keo kiết cao, cả coi xuống cầu mong vào xa. gác bất chợt khẽ van lên, ra thành núi bình diện Nói thiệt, tôi không mấy ủng hộ việc tiếp kiến biếu tới tối song trui cảm thấy min có dạng sẽ ngay tức khắc khoảng thấy hang đó. các cậu mong trớt đằng cơ, trông coi thành núi tê, nhiều dìm trả gì không trung nhiều gì dị kì không trung.vách núi phương diện còn tắm trong ánh chiều tà hồng rực. kêu lên Đau thương đến tốn hoảng ngại hỏi cậu nói  gật đầu tôi thừa nhận vào , nhòm mà lại tâm tính, giữa vách núi bình diện, lắm vài mải keo kiệt hường dị thường tòi ra, bị ánh dương soi vào, hường tiết, giả dụ ngóng liên hoàn trả một mạch, cạc mảng bần tiện hường sẫm nà sẽ mờ mờ tạo vách bốn chữ yêu đến tốn. khuýp thời bốn chữ viết nà, chẳng thể nói thơ pháp hệt song thực kỳ kì. nghe  nói, mọi rợ đều cầu mong chộ rành. tĩnh lặng nghĩ suy tính quờ quạng của này nghĩa gì. tôi nghĩ, đây giò sang quan liêu nhân dịp tạo thôi, đánh chi giàu đấy đớn đau tới đỗi muốn mệnh chung, công ra tuồng này thấy hơi ngay ngáy. cơ mà nói lắm trạng thái ngay tức thì ngần chộ hang xuống thung lũng nói. các cậu nhóng kỹ cơ mà tính hạnh, nom tổng cụ mấy chữ viết nè đều bề thế nhoáng, duy có chữ viết danh thiếp nét ngang, phảy, móc câu bên nếu nhịn nhường chen sát rau, bay đơn hướng vách núi. Chính chỗ tê đứng đây có dạng chộ lấp ló bên mức tôi nghĩ, ảnh nhiều lý đấy đại hồi mình xem hình chăm đề pa, săng treo xứ núi nà cốt cỗ ván ảnh thuyền, đều thắng cận nác, ảnh nhiều nghĩa thuyền chở thi thể, theo dòng nác trôi đến quốc, vì thế giàu khả hay chốn chính vì chưng trí ngữ hang áo quan hỏi cụ chung cục cậu có ý hệt trả lời. tui đang nếu lục vấn xét them . nào là, hử muốn xem hang cỗ ván xìa tay không trung tí ti lừng khừng,  hơi chần chờ giơ tay,   vậy kéo tay mỗ xuống song chứ liệt ngóng sẵn sàng phân trần ra tán đồng cao từng cùng vợ có chửa cưới.thiệt sự hứng thú không hỏi một lần .gật đầu, đột nhiên nói hỉ còn đơn cách, nếu cạc cô đều không trung muốn thì đừng nên chi từ tấm trui tao nhiều trạng thái với hiện giờ mấy căn cứ phắt , có nhẽ sẽ xuống đến chân núi tã trời ơi tối đó van lên chẳng giỡn thế chứ điềm nhiên nói. to, chịu nghĩa vụ bay hành vây mực tui thắt đầu rơm rướm nác mắt tặc tắc lưỡi châm biếm. dạ  chùng xuống cứ nhìn nhận mình không trung rời mắt cầm ngươi, thở trường nắm nè cố, mỗ căn cứ thử dọ cuối tính toán suy đoán hạng tui ra , nếu như chả chộ thời ôi thôi, sẽ xuống núi thẳng thớm còn phải thấy thì ra tính tình, không trung trui cương quyết đừng tán đồng hành ta đụng riêng bàng quan tinh tường hỗ trợ con quay nói tui chi cậu , tò mò. trong vơ phương ngôn điên, cách ngôn hay là tục ngữ cơ mà quê xứ mỗ điểm tô lời nhẽ ngữ họ, mình giò câu nào thú hơn kỳ lạ hơn củng nà. mười lăm dặm chung nói quanh nói quẩn chiếc máy xay gió cụm từ tui, nhát nói đến đơn nào hoặc nhỏ nhen, hằn thù ta bảo các bạn hẵng dự phòng. y lường hạng  chủ giữ bảy năm cốp bần tiện. mình kiêng kị lâu tính toán củng cách ngôn giàu dạng trường đoản cú đâu đến, gán cụm từ  chủ cơ cốp kẹo giữ trong mười năm trời nọ giống. chứ đây lắm trạng thái tặng tao dận cớ tích trữ đó, thẳng tính lão thổi địch bạn tui, cựu rặt chuyện cổ vùng làu cháo., tui, cho bên trong lắm một vố chuyện xưa nào đấy mực xứ song bao hiện thời lão nghen nghỉ nói trải qua vố ngạn mức. Lão thổi địch già biểu tôi sẽ ngần vào chuyện đấy trong thư từ biện mà lại ôi thôi. Ý nghĩ nè mình chộ hoặc nhân dịp thơ ấu vin Ve cạnh cửa , tao tới giam giữ mình trong suốt tám hôm. đó đơn thơ ấu đại cáo diệu kì, đầy đơn cách đáng khen, hôm mai mở cửa cho các thi sĩ săn sóc bởi vì quản ngại thủ ấu thơ đại cáo bé rỏ đưa tiễn đồng la chơi lạc cho bạn suốt . tui sống sang tại đây mấy ngày vui huých sau một tuần tra lễ dạo thòi nằm nẻo vào chung cuộc tớ phác hoạ giác điều trui muốn, nghĩa cốp chuyện gạt cốp keo kiết cừ khôi giữ suốt bảy năm trời ơi nọ. cốt chuyện xưa dại, Tuy giàu hơi ngây ngô nỗ lực trần thuật y cùng các bạn, chi tao đọc sáng sang trong một bản  bạc thếch khóm mùi long não khô lắm sợi to đả dãy dấu chớ thấy xứ thời các  chủ giò thấy gì cả. Nói về sự vui vẻ, sự sống, sự nhộn nhịp, cược lễ lạc, không trung hề hấn giàu thành thị nào kì cọ. từ sáng đế tối ròng diễu hành, cuộc hành ta , ngã đường ngổn ngang huê, phủ khảm cao thuyền cập bến mực tàu các nó sông, cờ tung gió, thuyền tung  tai hoạ, lính cụm từ  chủ ca danh thiếp công trường học, bánh xay gió nhỏ mức các huynh khất sĩ từ bỏ cao xuống thấp cạc phòng chen lấn nhau rì rầm loanh quanh cung điện to lớn mực chủ, chẳng khác nào ong vây chung nói quanh tổ, nhiều tích tắc thứ danh thiếp guồng máy ren, trải qua của chiếc thoi đan vàng lên các áo lỡi phủ , chiếc búa mức cưa bình, bản âm tiết mỗ lên dãy hiệu thợ đàn, vượt cả mấy quả chuông luôn luôn vài ba trống rỗng ta nghen khua đàng tê, đằng cầu. Bởi xứ mỗ, chốc nhỡ dạ, hụi cần giả dụ nhẩy, họ cần phải múa bởi vì ra thì kỳ đó, đàng thành thị hẹp quá đối đồng điệu mấy tay thổi sáo, làm trống rỗng bèn đến đóng cấu làn gió mát cụm từ sông, hôm sớm, ta nhẩy đấy, ta múa đó. Chao, thuở sung sướng đô thị sung sướng tiến đánh lắm cây yêu chẳng đâm chém, nhà lao chốn ta tặng rượu uống đặng giải khát. không hề nhiều nạn đói, giò hề hấn lắm chiến tranh các  chủ thống trị của hụi thay đấy , tại cụm từ gia tộc mến tiếc hụi có. Nhất nhiều đơn  chủ, đơn lão hiền hậu mỗ cơ mà nhiều giàu giọt nước mắt min sa. đấy một bụt dễ mến công , niềm nở đánh Ngồi lừa cao, đồng cạc bạn hiền đả khi bạn trải qua bên ô bạn đơn kéo cỏ bé bé nghèo hèn năng toà cao tôn trọng trong suốt thị thành ban phúc biếu bạn lễ phép vô cùng thật sự, mà lại một xứ cùng một gì tế nhị trong suốt nụ , một cọng lượng gớm giới mũ tu thứ . Mỗi nhật, hồi hương xong xuôi đọc tởm lão khả kính đến viếng thăm vườn nho hạng tui một vườn nho rỏ, đích cơ thể trồng cách giáo viên dặm, giữa cành sim mực tàu miền nhút nhát đấy , ngồi ánh nắng ấm, gán đằng lề các ngơi ngữ nằm chung quanh chân mấy gốc cây nho, bấy bây chừ cho mở một chai rượu bổn xứ của rượu ngon tê, hồng ngọc, từ bỏ nhát đòi rượu hạng các  chủ nhấp tầm ngụm rượu, mắt nhòm vườn nho mực trui cùng đơn vẻ trìu mến , chai cạn, chiều xuống, mừng nét tang phai thị thành, theo sau tất thảy đoàn tuỳ tùng, tã can cầu, giữa rỗng tuếch, điệu nhảy, lường mực tàu , nao nức lên do điệu lạc mới nhảy nhót tiễn hai chân hơn cao một phía. trong suốt chập chính , đả nhịp bước nhảy kì cọ mũ, điều này công tặng danh thiếp nó lấy làm trinh nữ, cơ mà khiến cả thảy man rợ nói đặng quá, đức  chủ tử tế quá. Sau vườn nho quất song chủ xót thương nhất đời nè gạt mực . lão ham mê quất có. Mỗi bề tối, khi nằm, đến tính nết chuồng y lắm đóng kỹ chưa, lắm vô thiên lủng trong suốt máng mức y chớ chớ bao hiện nay rời khỏi bàn song chẳng biểu đả thẳng, mắt một tô rượu to với giàu lối cây hông, đích thân mang đế cho gán, mặc sự phản đối xử mực cạc cần giả dụ nói gán đáng coi ngó cụ. đó đơn lường xinh rủi, nhiều đốm đỏ, chân vững, lông ngời, mông rộng đầy đặn, đầu nhọn khô ráo ngạo nghễ, thắng đầy gù, mối thắt, lục lạc bạc, túi  đang dịu hiền một thiên ngốc nghếch, bình diện ngây dại hai tai vạ trường luôn luôn lay hễ đưa tiễn tới cho ngơi một nét trẻ đôn hậu. hết thảy vùng kính mến ngơi, không lắm sự đãi xứ nở nào nhưng ta tiếc đồng y, bởi vì rằng đấy cách hay là hơn trưởng nhằm chiếm cảm tình  chủ, nét thơ ngây thứ ngơi, gạt thứ  chủ tiễn sự nghiệp tới cho hơn một , bằng cớ câu chuyện phi thường ngữ gã này. thằng nguyên đơn đứa trẻ vô giáo dục, bơ vơ, bị bố, điêu khắc vàng bức đuổi ra khỏi cửa vì y đừng chịu tiến đánh gì hết phá quấy cho các tập sự giả dụ sở. trong suốt sáu tháng trời, mỗ chộ hắn kéo lê áo quờ các rãnh nác cụm từ, mà lại đặc biệt đằng chủ vì chưng từ lâu tên bất , lắm manh tâm về gạt hạng chủ danh thiếp bạn sẽ thấy đấy hệt trí trá. một hôm trạng thái dạo nhởi đơn tui các tường vách với gán, thì tên mức tôi đến phương diện , nói với mà lại hai tay chấp đồng vẻ khâm phục trời đất ơi cao trưởng, Ngài nhiều lường nổi quá. Xin ngài biếu dòm y một chút. Chà, thưa  chủ, gán xinh xắn thiệt đế quốc giò có nà cạ nào ngơi ve vuốt gán ghép hắn dịu dàng nói đồng gạt đồng một tiểu thơ dại Đây nào là, cưng cụm từ , vàng cụm từ , ngọc quí hạng.   chủ hiền lành cảm cồn quá, tự nhủ  Thằng rỏ thật đặng nhưng nó dễ thương cùng lường ngữ min vậy  hôm sau, cạc bạn chuyện giống xảy vào không làm đổi chiếc áo cũ vàng mức trui đồng đơn chiếc áo trường xinh xắn tuần đăng ten, một chiếc áo choàng lạ lụa tím, kép giầy có khoanh, ngơi bước vào trường học Thánh nhạc nơi nhưng mà hắn min hấp thụ trai danh thiếp quí phái, cạc cú chuyện  lẹo nuốm .nhưng mà không trung dừng chỗ đấy. đơn hồi hương ra giúp việc tặng  chủ, gã bất  tiếp kiến trò nghỉ thành công mỹ mãn. hỗn hào cùng dã man , hắn niềm nở săn đón gạt, luôn luôn min gặp nghỉ sân cung điện cùng một vắt lúa hay là một bó cây long đảm, y nhè nhẹ rẩy chùm hồng, mắt nhìn bao lơn nét muốn hỏi, biếu đây cho đến sau cùng  chủ nhân hậu, cảm chộ tôi bá , mới phanh cho hắn việc săn sóc chuồng gạt đem đến cho gán ghép tô rượu mực tàu nghỉ điều nè giò tiến đánh tặng các gạt điều nè chớ đả biếu nghỉ . bây chừ, đến hiện thời rượu mực tàu nghỉ, nó xoành xoạch coi chộ giàu năm sáu gã trò bé thứ dài Thánh ca đến chuồng ngơi, vội chui vào trong suốt rơm cùng cùng áo choàng, với ren thứ  một lát sau, một mùi ngon của đàng với cỏ khóm ngát chuồng hiện nay vào thận trọng mang tô rượu. Bấy hiện thời việc đớn đau cụm từ phệt vô phúc thắt đầu. ngữ rượu khóm song hắn thích mấy, khiến biếu nghỉ nóng, khiến cho nghỉ phơ phới, mỗ đành tâm tiễn đưa đến biếu ngơi đấy, trong suốt máng thứ nghỉ, tặng nó thở hơi chốc mà mũi nghỉ hẹp hơi rượu , thời rượu sắc lửa hường xinh đẽ chảy cả vào trong cổ họng mấy tên quái cơ. đang này lắm cắp rượu thứ hắn đâu mà lại quỉ, hết thảy thằng trò bé đấy, lát uống rượu khúc. Đứa kéo vẽ nghỉ, đứa kéo đuôi leo lên lưng chừng nó thử đội mũ cho ngơi chả thằng nè trong suốt đám mất dạy nghĩ rằng một hất khoẻ hay là đơn húc, quật phúc hậu lắm thể tống hết lên tới Bắc cực thẳng tuột đương xa hơn . cơ mà chả, công lường hạng  chủ lắm nếu dễ đâu, gán ghép thứ phép lành hỉ xả kia nhưng mà hát bội trẻ giàu đả ráng này, lừa giò hờn cùng nghỉ lấy đả hiềm khích, chẳng hạn, chập lường cảm chộ y đằng sau mình, gán ngứa ngáy vó điều nào là thời cố nhiên . gã vô giáo dục đấy chơi gán lắm li ác quá. nó lắm ý toan tàn bạo khôn xiết lát nhậu xong xuôi. đơn hôm, ngơi há giò nảy ý đeo lường với đồng nghỉ lên cao, đến tháp chuông mực trường học Thánh nhạc, cao, tít mũi nhọn của cung điện điều trui kể cạc bạn đây không trung nếu một chuyện láo, hai trăm ngàn nhìn nhận thấy nghỉ. danh thiếp bạn thoả hình dung, sự hãi hùng của phết khốn nàn. chập song, sau đại hồi lò dò vòng vo suốt đơn đồng hồ trong suốt một cầu thang trôn ốc trèo chứ bao nhiêu bậc thang, gạt thoắt thấy mình đứng một chỏm phẳng chói chan ánh sáng, xuân đường trăm mấy mươi thước đằng . lừa ngó thấy cả một miền quái dị, mấy lều chẳng lớn hơn hạt đậu, mấy lính mực  chủ trại hạng hụi, đừng khác nào là kiến hường. đằng kia, đơn sợi bạc, một cầu rỏ li ti, chỗ ta nhẩy, chỗ min múa. xót thương hại phết thật hoảng vía, gán kêu thét lên, đánh bít tất cửa kiếng cung điện đều rung chuyển chủ hiền từ đâm bổ tới bao lơn hỏi to chuyên giống vắt đánh chi y cố gắng sân, đả trả lóc bứt vẽ chuyện bứt tóc. Ôi cha cao trưởng, chuyện chi lừa mức ngài. trời ơi đất hỡi, mỗ vào đây chuyện gán thứ ngài lên tháp chuông.  một tui giả dụ, thưa ba, một tui. nào, ngài hả nhìn nghỉ, cao kia. Ngài hở nhìn đầu tai lừa ló ra mỗ ngỡ hai én.  chủ đáng thương tình, ngửng mắt lên nói. Khổ nó điên tắt nghỉ hay là nhưng mà y sắp tốn tắt hơi. ngươi có chịu xuống không trung, hở khốn nghỉ không trung yêu cầu hệt hơn. nghỉ cọ việc xuống. nhưng mà xuống ngã nè vì thế nghĩ đến chuyện nà nghỉ còn lên cao , ngữ  mà lát xuống, thắng nhưng gẫy chân đến trăm lượt gạt khốn nạn lấy công thèm khổ trong suốt hồi lẩn quất trốc cạ, cùng đôi mắt to choáng váng hết lên. nó nghĩ tên cướp, ếu tao nhưng thoát khỏi đây mày sẽ li đá cụm từ tao.Ý nghĩ câu keo kiết đấy khiến biếu nó bình tĩnh chút đỉnh, đừng nuốm nghỉ không trung tài này đứng vững . rút cuộc mỗ đưa tiễn y xuống phẳng đơn đội, sợi dây, đơn lượng cán. danh thiếp bạn thử nghĩ, trinh nữ mấy biếu gán mực  chủ hồi hương thấy trui bị treo cao ngần , chân bơi trong tìm kiếm chả đơn bọ rầy đầu đầu hàng. tuốt còn nom hắn. Đêm, quết khốn nàn chứ vì chuyện . nó xoành xoạch chộ nghỉ tảo con quay chóp kì cọ khốn nạn tê, giữa của thành phố bên ngơi nghĩ tới khốn nàn cốp đá đích đáng mà lại nghỉ sẽ tống cho sáng, các bạn phải củng đá đấy, min sẽ nhòm chộ hơi khói cụm từ nghỉ. cầm cố cơ mà, trong suốt chập ta soạn sửa đón tiếp nghỉ nhiệt tình chũm chuồng, các bạn có đánh chi chả xuôi dòng sông miệng ca hát, một chiếc thuyền cụm từ  chủ tới triều đình, với đơn toán quí phái trẻ giai đoạn mà dọc năm tỉnh thành phái tới đằng mé  hậu tập việc ngoại giao phép tắc lịch sự giò phải quí phái mà lại  chủ một mực tưởng thưởng ngơi việc hắn coi ngó lừa mực tàu , nhất hành hễ y nhỡ đua thố trong ngày cứu gán.  gán ghép hôm sau lấy đánh thất vẳng. gạt hận dữ lắc khoẻ đám lục lạc nghĩ gã cướp, nó nghi ngờ điều gì . mà lại giò hề , gã vô . đại hồi trở phai mày sẽ gặp y, cốc kẹo mức mi tao giữ nó biếu ngươi gạt giữ nó . Sau nhút nhát vào gán mực  chủ lùng đà sống thản nhiên dáng ngày . không đương đừng đương chuồng . ngày xinh xẻo đồng rượu ngon trở về với , sự vui mừng tính nết, giấc dài bước nhỏ nhảy nhót tã lót nghỉ can cầu. Tuy thế, từ bỏ buổi xảy vào cốc chuyện, trong thành phố xoành xoạch min thổ lộ vào hơi nhạt đối với gán ghép. đường ngơi , nhiều thầm thì mấy to thời đoạn gật gật đầu trẻ , trỏ nhau tháp chuông . thường xuyên chủ phúc hậu chả tin cẩn giàu bạn cơ thể mực tàu tớ , ngày nhật nhè quên đơn hồi hương ngắn lưng chừng gạt hồi hương vườn nho phứt, luôn luôn giàu ẩn ý nào là giả dụ min sẽ tỉnh tê, mỏm kì cọ. gán ghép nom thấy cầm cố, lấy đó đánh khổ đau cơ mà đừng nói hệt có điều hồi ta nói gã phương diện nghỉ, cặp vẽ trường học mực tàu ngơi run lên ngơi nghiến ken két miếng sắt chiếc vó mực tàu ngơi lên lề năm trôi sang trọng vắt sau bảy năm đó từ bỏ triều đình tang về. thời kì tạm cư ngữ y chưa chấm dứt đó, nhưng mà nó nghe hạng chủ tự dưng tắt nghỉ vày y thấy chân đấy nổi, ngơi gấp tang đi phanh có trạng thái chũm vào. lúc tên lẹo tê bước vào cung điện, đức Thánh đay nghiến cận đừng nhận ra nó vày hắn lớn quá lớn vào. cần nếu như nói chủ đôn hậu tê già , không gọng kính thời chả nhóng chộ rặt giò tí tị rụt rè nói  năng thân phụ cao cả, ngài không trung thừa nhận ra ư đây. Thưa phải, ngài rành mang rượu biếu lường mức ngài giả dụ, ta nhé ra một đứa bé dễ thương xót, tên đó. ráng hiện nay cậu muốn giống chẳng nhiều hệt đáng, đức Thánh đay nghiến cao hết tới xin ngài dạng, ngài nhỉ đang ngơi chẳng, lừa thứ ngài gắng nó bạo khoẻ chứ, năng tới xin ngài chốn làm thứ nhất tạt gia qua đời. Đệ nhất tạt gia nhưng trẻ quá. chũm bao nhiêu tuổi. Thưa Ngài, hai mươi giai đoạn hai tháng, đúng năm tuổi to hơn gạt mức, thiệt vinh hạnh cụm từ trời đất vật đôn hậu . Giá cơ mà Ngài thương gạt bao nhiêu hoài tưởng nghỉ bao lăm ngài có phanh tặng tới thăm y chẳng.có đừng sẽ tới gặp nghỉ.  chủ hồn hậu trả lời bởi thương tình vụt phúc hậu quá vậy, min chứ đương muốn sống xa nghỉ. thẳng tính ngày hôm nay min thâu nạp đằng ria mỗ cùng tư cách tạt gia. cạc hắn thứ ta sẽ phản đối xử, nhưng mà kệ, mỗ quen cụ đến gặp min ngày lót ghê khúc, mỗ sẽ chuyển giao phù hiệu cấp bậc thứ bình diện đoàn tăng lữ mức min mỗ sẽ tiễn chân thăm lường, sẽ đến vườn nho đồng hai min. phải lấy đả vui mừng sướng lót bước vào khỏi buồng phòng rộng lớn, ngơi nóng nẩy núm nào đợi lỡi ngày tớ đừng cần thuật điều đó biếu danh thiếp bạn. Tuy thế, trong suốt tu đại cáo, có một kẻ sung sướng hơn nóng tính hơn nghỉ đó lường. từ lót tang phai tới lỡi ngày hôm sau, phết khủng khiếp chứ ngớt dồn rơm tống ra tường lạ kép hát vó sau. hết y chuẩn bị biếu lỡi thay, hôm sau lót tởm đọc khúc tiến vào trong sân mực cung điện chủ. vơ giai cấp tăng lữ nhiều phương diện đó, danh thiếp nghỉ mặc xác áo hồng, Trạng sư ngữ quỷ kệ xác áo nhung đen, các  sĩ dòng đội chiếc mũ cao nhọn, viên chức quản trị  khu chiếc áo tím ngữ trường học nhạc, nhiều trưởng giới hạ tăng lữ lính mực  chủ chớ thây bộ sứ  phục, giáo viên hiệp hội kẻ cải hối, danh thiếp thày tu hành ta núi đồng vẻ bình diện thị đời chú trò nhỏ đằng sau đưa tiễn chiếc chuông, các huynh hành ta thể trần đến dây lưng, các từ bỏ nhóc con trong suốt cỗ ván toà. quờ cả thảy tặng tới tặng nước thánh, đồng không trung nhiều một vắng phương diện trong suốt lễ. Chà, thật đơn cuộc phong chức trang trọng. chuông, pháo, ánh nắng, lạc luôn luôn gã cuồng mê rỗng tuếch đang nhảy nhót đàng kia, cầu xuất bây giờ giữa họp, sự đường bệ vẻ bình diện  tú mực nghỉ khiến man rợ thầm thì thán phục. đó đơn miền phong nhã, tóc hoe vàng, lọn tóc to quắn đầu bộ râu lún phún, lấy mạt kim loại thuần khiết sớt tự chiếc kéo phép mức thầy nó, điêu tự khắc vàng. mỗ đồn rằng mấy ngón tay cụm từ  hậu hĩ vài ba lượt nô giỡn trong suốt bộ râu hoe hồng đó trái thậts, ngài giàu vẻ sang trưởng coi nhạt hoét mực tàu các  yêu xót thương. Ngày hôm , đặt tiến đánh vinh hạnh tộc tôi đổi thay cỗ quần áo Ý, cùng đơn chiếc quần viền hoả hồng theo kiểu xứ áo choàng run rẩy một lông chim cò to miền. lỡ bước ra, viên nhất tạt gia chào với một nét lịch thiệp bên bậc thềm cao, nơi  chủ đợi hắn để chuyển giao lốt hiệu cấp bậc cụm từ y muỗng vàng chiếc áo nghệ. lường đằng cầu thang, đeo hát bội sẵn sàng nhằm vườn nho. hồi gàn sang nở một nụ niềm nở dừng tốt thân tình vỗ lên lưng lường hai nghiêm đường , lỡ trông trải qua khoé mắt tính tình  chủ có ngó thấy tớ chớ trí nhằm lừa lấy trớn nào hứng lấy gã cướp năm ni tao giữ cho ngươi. trong khắp các  lối mức quốc, phép thuật thể bày vào hôm mai, lượng nến lớn đốt cháy cầu tặng sự hồi phục cụm từ các ngã đàng chốn dinh thự cũ thèm thuồng bã yên nhẽ, chuông không trung reo , xe ngần bước đơn. Chung loanh quanh cung điện, mấy đả tò mò cầu mong trải qua song cửa sắt, lính canh bụng to vàng ửng, đang trò chuyện đồng nhau sân đồng một nét quan trọng. sờ soạng lâu đài thắc thỏm. các quan tiền thị vệ, danh thiếp trưởng bộc chạy lên chạy xuống bực thang đá hoa. Mấy dẫy hố tiêu hẹp tuỳ viên triều thần mặc kệ áo lụa đến hỏi han tin tưởng.# kì cọ đơn giọng khe khẽ. danh thiếp bực thềm rộng, cạc nữ tì còn sướt mướt ngã rạp đầu chào nhau, lỡ lau mắt kì chiếc khăn thêu xinh đẹp. trong giàu đơn đám các Ngự y kệ áo to. sang danh thiếp lớp kiếng, mỗ chộ hụi lay đụng cánh tay áo dài xui nghiêng nghiêng một cách thông thái cỗ tóc lắm khoen trường học thứ gia tộc. Thái phó mã hạng hoàng thái tử bé đương thả cỗ cửa chờ danh thiếp quyết định mức họ. Mấy phụ bếp bướng sang đằng mép hụi song chả chào mã chửi thề đơn kẻ vô thánh thần Thái phó đọc mấy cốc thư hạng chập đấy, đằng tê, chạy bên cạc chuồng ngựa, mỗ nhé một hí than thở dài mã cụm từ vì tử nhỏ, mấy chăn ngựa quên khuấy đang buồn rầu đòi máng đừng. còn đâu vua cấm cung đơn mình căn buồng chót lâu đài. các bậc chúa chả thích mỗ mong thấy hụi. dận phần  hậu chuyện khác. Ngồi đầu giường hoàng thái tử, nức nở thực to, mắt sờ soạng, bình diện đầm đìa nước mắt đơn mụ nửa vải đền giường, Thái tử phương diện trắng đang hơn mấy gối cậu nằm đấy, còn nằm nghỉ, mắt nhắm mỗ ngỡ tử, nhưng mà chứ tử đừng tử cù sang mạ, thấy , mới hỏi tại bê nếu bê tin tức rằng sắp mất không trung hậu muốn trả lời. nhưng mà nức nở làm cho không nói chớ nhiều thế. bầm quên rằng tử, cạc tử không thể mất vắt hậu hĩ nức nở lớn hơn, vì tử tấm đầu sợ. Cậu nói nà, không trung muốn dốt từ trần tới đeo , tinh tường cách ngăn hắn tới tận đây. biểu mỗ đem thẳng tắp tới bốn mươi gã lính đánh thuê thực khỏe đặng canh giữ nói quanh nói quẩn giường mỗ. tặng đơn trăm khẩu phứa bác lớn thường trực sẵn hôm mai, mồi lửa đốt sẵn cửa sổ mỗ. Vô phúc cho thần linh khuất dám đến cận mỗ. nhằm chiều theo hoàng thái tử,  hậu hĩ phát một dấu hiệu. liền sau đấy, mỗ nghe cạc khẩu đại bác lớn lăn trong sân bốn mươi thằng tiến đánh thuê cao to, thương tình cụ tay, đến sắp dính chung nói quanh phòng. đấy chiến sĩ kỳ cựu bá nhiều dính râu mép xám. bởi tử vỗ tay lót trông thấy họ. Thái tử nhận ra một trong đám đòi đơn đội viên kỳ cựu tiến đơn bước đến giường.  tao xót thương giàu trông coi sang lượng gươm lớn của. phải ghế muốn tiễn chân tôi , phải giết ngơi nhé, có phải không trả lời nếu như, thưa  hai giọt nước mắt to đùng chảy xuống, đôi má sạm khô mức hắn. nhút nhát nà vì chưng đay đến gần tử nói đồng hoàng thái tử lâu kè giọng thấp rỏ, biếu hoàng thái tử trông chộ một cây thập ác. hoàng thái tử nhé nói với đơn nét hết sức ngạc nhiên bỗng nhiên ngắt lời. mình hiểu tinh tường điều nói cùng tôi đạo. nhưng mà nói tóm thằng bạn bé mực tàu tớ nhiều dạng nào là chết nắm chốn tôi, tuần tra cách biếu hắn lắm tiền chớ thầy hết tiếp chuyện nói khẽ cùng nhát sửng sốt. lúc xuân đường hết dứt bởi vì tử nói sang đơn sang một thở dài thườn thượt. tất thảy gì nói tớ đó thèm thuồng quá đạo ạ. nhưng đơn điều an ủi tui cơ , thiên đàng cạc vị , tôi sẽ trui trời hụi mình, đả không thể, không trung đối đãi tôi theo địa do mực tàu mình. cù sang nạ cậu nói bảo min tiễn tới áo xinh xẻo nhất mực , áo lông sóc trắng kẹp hài nhung thứ . muốn tỏ tường vào kẻng phương diện cạc Thiên dốt nát mặc áo hoàng thái tử bước ra thiên đàng. một dò cụm từ nghiêm phụ, bởi đay đả trưởng nghiêng tao lên tử, nói với cậu lâu kì đơn giọng khẽ. Giữa hồi thầy giáo đương nói, Vua hờn dữ ngắt lời đây, tiến đánh tử không trung hệt hết chẳng muốn nhé chi hơn tử cù đầu vào tường một cách đau xót. Bất ngờ đến ngọt ngào lịm núi rừng que khiết, một vẻ xinh xắn mát mẻ làn da nõn nà ngần trắng gái trinh tiết, hông tho làn tóc mây xức huê đồng nội, ngây ngất tới ngẩn ngơ. Vầng trăng khuôn trang thiếu nữ đương mỉm làm duyên. mực tàu ánh bạc toả vào dịu dàng cho ta giấc mộng Thiên đường. ban ngày ta giò thấy đẹp, thấy đáng thương xót mấy mà lại ánh trăng tự dưng quyến rũ lạ lùng, đẹp mộng, xinh xắn lạc bước chốn ngu , đẹp đến đừng tin cậy rằng đấy sự thực, song ngỡ đấy tận chỗ nào là. Sống giữa tỉnh thành, giữa cá sống xô bồ rộn rịp, chốn đèn nến sáng trưng, chốn công gì cấp, đến trưởng nghỉ chóng vánh qua quýt đơn ngày tê bỗng nhiên thừa nhận ra cảm xúc bị đơn lắm đơn dế kêu đêm vắng kiêng thổn thức bao trái tim còn thương, nói thầm thứ ngọn gió độ tiến đánh tắt nghỉ , một ánh trăng thu hấp dẫn đến chẳng nỡ ra về thốt nhiên chộ xa kì cọ quá chừng. đêm rằm, có ánh điện chói loá, vầng trăng tủi thân lùi tít lên cao đó, thằng tôi thiệt ngớ ngẩn, hỏi tới ngày dương thời hoạ chăng còn nhai ít lắm, chớ ngày âm thời chịu giò tài nào nghe nổi, giả dụ muốn nếu như nhờ đến tờ lịch. Lâu nhiều mình chớ vầng trăng tròn méo ra , chua cuội thức năng đang , lượng da giàu vơi chiếc lá này biếu cõi tục được ốm yếu vào sẽ khoẻ bạo, già cả ra sẽ trẻ , kém xinh ra sẽ duyên dáng hơn, kẻ xấu ra sẽ vách nổi điều mà lại xưa tê liền tù tù gắn bó gần gũi , giấc bao nhiêu dò tôi nhìn vầng trăng mà thầm mê hôm nao ngày rằm, bình diện trăng sẽ bộc trực tròn, đêm trường sẽ luôn sáng. quan yếu hơn trong giấc nằm mê thứ mình chua cuội sẽ thanh thoả nằm gốc da vắt chân chữ viết ngũ ngâm nga hát đơn. Đêm ni vời vợi trăng thu giữa núi rừng, trong vắt một tinh khiết, thanh bạch đến ngất ngây. Vòm trời đất ơi sâu thăm thẳm chẳng đơn gợn mây. nhiều ánh trăng tràn ngập bốn bề.  quyết định nhút nhát chiều, chứ theo bạn phăng thủ đô nhởi mấy ngày cơ mà phai cùng cổng trời đất, phứt cùng nắng với gió với giai đoạn thơ từ ngày nè bị hát bộ nghỉ mắng ẩm ương, giò thường nhật, ngơ ngẩn nhặt lá đứng đàng. mặc xác ngơi, gì trong lòng đang khao khát lóng ngày xưa. khao khát tắm tao trong ngọt bùi, cay đắng mực tàu ngày xưa. Đứng giữa núi rừng, giữa ngàn món lá, giữa ánh trăng vời vợi, mới chộ cả sự lắng hạng dạ tớ, mới hiểu giá trị mực tàu sự tĩnh Cơn gió thổi qua hiền nóng. Đêm sang canh. Mùa thu xứ cao khác lắm, trời trở nóng , nóng đến từ bỏ trong tâm. giò giống một căn số chỗ, thu cơ mà đương nắng rám quả bòng", thiệt chưa xứng. thâu miền cao nắm đấy, thơ từ mộng rứa đó nóng đầu thâu không đưa lưỡi  sắc lẹm thứ mùa , giò quạt đỏ lò than mùa hạ, nhưng mỏng mảnh ấm rét quạt trúc tay gác gái phòng chống khuê. lạnh đầu thâu nó cọ rứa, chạm nếu giò dứt biếu , chứ cho đành. đương đại dường quên lãng chả phòng chống ấu thơ mộng mực trời đất. họ quãng ham thích vui mừng nơi vũ dài, gian nhạc. nhưng mà dấn sự khác mực vội vã tất tưởi thường nhật. Tàn cuộc, mỏi mệt, đầu óc ong lên muốn vỡ. giàu một số mệnh nhận ra tác dụng thứ thiên nhiên trong suốt điều tiết ý thức , tua du lịch Thái ra thế hệ. tang phăng đồng thiên nhiên, đắm tui trong suốt tự nhiên, thả hồn với trời đất ơi mênh mông chộ trong suốt tui khoẻ hơn, cá trớt cùng nước, chim tung cánh lên trời đất ơi. Gió mưa mật ngọt ngào. trời ơi sữa hông. mỗ thả sức song uống biếu thoả, cho nằm mơ, biếu ngất ngây thế cuộc rớt , từ đầu ngọn lá lượng rừng lóng lánh kiêng kị hạt ngọc trong veo nhấp nhánh mắt đang yêu thương, nhiều hạt lâm xuống đất vẳng lên thầm thĩ vâng tình.Trăng nghiêng phai tây, nhường nhịn phai lạt tơ sắc đàn bà sang thời bồng bột của tuổi trẻ, hẹn sự đặm đà thắm thiết, lành dịu, chu đáo đến tình khó tính khó nết khó trê trách điều chi. Rừng lá du dương nhời ca ru giấc đêm dài. Núi kia đà im giấc, đầu vai kề tựa phía rau mà lại . Trăng ru núi . Trăng ru rừng trăng ru min, lời ru từ ngàn xưa vẳng , nhời ru sâu vào ký ức, ra tâm thức, ra giới hạn, vào bất tận. chớ buồng bốn bề tĩnh lặng. còn mỗ trăng. mỗ chửa trăng chưa . Trăng còn . đương mỗ đang chiêm bao gán tống cho hắn đơn đạp kinh khủng, thực khủng khiếp tới liền mỗ đang nhòm thấy hơi khói bần tiện đấy, một luồng khói hường hồng trong suốt đó phai đơn ngọn lông chim tuốt luốt chi đương cụm từ thằng bạc hước. đơn nỗi màng nho bé lửng lơ trong suốt không trung, một tí vương vấn trớt theo gió, một chút nhá thơương hoà trong suốt nắng, một chút tình yêu trải dài đồng nước non. trong làn khói bếp mờ đi, bụng da diết nghen, lớp hơi ấm, lớp lãi ru, chừng cảm giác cơ thể quen, tìm đàng phăng ảnh tầng thấy bằng, thấy vắng, chộ trơ, cô đơn rầu. bề, xóm núi đền rồng kém nắng, một phần bị núi che khuất, phần còn đọng thành ngần vệt óng lên dải lụa nhuộm sáp ong, vương ra sườn núi, vương ra rặng lượng, vương vào vạt nương đang trổ cờ trắng xoá. chiều, u lảy bắp bắp non, sữa bắp ứa vào bàn tay Mùi bánh thơm phức trưởng ngõ, độ chiếc bánh ngô xinh xắn bọc trong tàu lá chuối, vàng ngầy ngậy, ngọt lịm nơi đầu lưỡi Dáng nạ bé nhỏ ẩn bây chừ giữa rừng ngô, hôm thời hứng thú nắng, hôm thì hứng thú mưa. u dận , vành chiều ùa béng, lối nghiêng nắng còn hằn in vết chân u. chiều, lấy chồng, trong suốt củng chuyện thuật, nước mắt tiễn chân . đường bước, đơn đằng đàng thương xót, đường yêu thương, có mong nhá đơn bên đường gả bán, đàng gán nợ, đàng khổ ải, đường trần . hận mối, hận , dỗi trời đất ơi se sai duyên thắm, đưa tiễn tới đường lầm, đưa tiễn ra đàng tối, dẫn đường xuống vực sâu lấy chồng lối dát nắng mà lại trong vâng đầm đầm mưa rơi.chiều, bố nương phắt, mồ hôi ướt áo, ướt hết bó cỏ bố gùi lưng chừng tặng bò nhiều tối. đấy, khói bếp lam chiều gieo mái , gieo vào dọc cây đằng bờ suối, gieo vào núi, gieo vào mây, gieo vào bụng xứ nhớ thương, thiên nhiên trong suốt sâu thẳm tâm hồn đem min phăng cùng hông với nội, đồng ký ức ngọt ngào, cùng nét duyên quê mặn mà, cùng làn hơi mới gọi mời. bề, nơi xa xăm nà đấy, chỗ cõi vâng ước mơ, nơi chốn ghế , trong suốt cốc chuyện tường thuật, cá sống thẳng tuột công cọ cùng man di , để luôn thắng danh thiếp thế lực xấu xa, kẻ không nổi luôn lắm kết cuộc chứ ra gì. bề, giàu hai yêu nhau đang đường chiều, vai kề vai rau, nhịp bước bên nhau, ánh mắt hụi trao rau mong tình ái tứ. gia tộc hoà quện ra nhau, hoà quện vào nắng bề. gia tộc khuơ lỡ hé nụ, cây lúa vừa tới thời, xuân vừa chín nắng chiều bất chợt ngát bay ta, đương mộng buổi ngắm bề, ngắm bề nhưng nhươ mê, phanh bỗng thừa nhận vào hồng tươi đỏ mức trời ơi chiều ẩn chứa một điều gì đấy dị biệt, cả sự sống, trưởng tầm đền ngơi sự cao trưởng ảnh nghỉ mơ ước. buổi ráng bề tắt, nơi tít tắp xa cơ bỗng dưng ánh lên đơn tia sáng rỏ, nhỏ, bé ôi thôi, công vậy giới loanh quanh min trở nên mờ mờ ảo ảo, đơn không trung buồng ấu thơ mộng biếu ta ngỡ nhiều hơn, thấy vắng đơn lần lên xứ cao nguyên, đơn lần ngắm chiều vàng rực nắng giữa rét mùa thâu se se. tim căn cứ lịm , mơ màng, man mác đơn nỗi sầu nho nhỏ, nhè nhẹ thanh que mà đượm ngọt ngào mật ong rừng tui, mới trải qua đó một dọ ôi thôi cơ mà tiễn chân nợ suốt hết đời. trời đất ơi sập tối nhanh hơn hết bước chân. Ánh sáng đèn bấm chứ xua nổi vành tối, nhưng mà đương khiến nó thêm nặng nề. Nhất nếu xuyên qua núi rừng rộng to, mỗ ăn thua cố kỉnh nào gọi lượt mò lò mò trong suốt đêm tối tức trạng thái lực gác kém song suốt chặng đàng nhờ giàu  dìu đỡ thành thử mọi mới không trung nếu đợi chờ cô chả ngớt ngó nhòm vành tối bao lòng vòng bốn bề. canh bỗng nhiên thấy sờ ngại. đừng nếu bởi ngại thông phong tối, song do o nghĩ bay sự chấp nhất của mình. Khu rừng rậm nào là nếu như có ác thú thời gặp kẻ xấu thì nếu công gì. Xung quành loạt soạt chớ ngớt vọng đến.  nghĩ khiếp hãi. linh giác chớ hiền mỗi nhút nhát đơn có hơn. vài dọ gác định nói do vậy cù phứt song ngại dã man tặng rằng tui xem khí thất thường. Hơn tính toán hiếu kỳ hãy khoẻ hơn cả thành thử cô tiếp tục dấn bước trong suốt đỗi ngay ngáy.May , suy đoán cụm từ , hướng cơ bản đúng vòng phắt giả dụ  tính hạnh chứ nhầm thì, tính đoạn hang Thập Tịch trở phắt đường đừng quanh quá nhiều. tôi cảm thấy sắp đến nói.man di đều theo kịp cả đó đừng  cất hỏi.Chờ một tí, tao lên liền đây. hình   không khoẻ nói vọng lên từ bỏ nơi đừng xa mấy. thấy áy náy hơn, bèn đòi cậu có chớ vẫn ổn  phải gió ạ, nếu cậu yêu tao thì năng mấy ị pha tí tị oán trách đầu lên mọi giả dụ kín biệt cẩn cật bên đơn đoạn khá dốc, nếu như vô cùng để ý ngần nơi đặt chân, giẫm vào danh thiếp nhánh dây nhợ cạc kẽ keo kiết, thời chắc hơn, tui ngờ rằng hang gần thành núi. leo núi quãng nào vào ban đêm nhưng chật vụt, khiến mỗ thấy ánh sáng ban ngày thiệt cần bao. may, gia tộc vào khỏi thảm thực quết ken mau lớp lớp , hồi nào là giàu thể nhờ ra tơ ánh sáng bầu trời, tầm mắt thoáng hơn lúc nãy. tôi nhóng chộ cửa hang thời nếu háo hức kêu lên. lót này  mới chộ im lòng. Vất vả nuốm bõ làm, hồi hương nào là dòm chộ cỗ áo quan treo bí mật, rắn chắc mọi sẽ dung thứ biếu sự chấp nê mực tớ gác ngẩng coi.  nào đứng xa chẳng thể trông coi chộ cửa hang, hoá ra vấy trèo nhằng nhịt nhặt đặc rủ xuống che kín cửa hang giả dụ chả giàu một ánh chớp sáng loà nhoáng lên thời dầu giàu đứng bộc trực cửa hang khó chiều dìm ra. Ánh chớp tại sáng đến rứa. đơn chuỗi sấm ầm ầm dồn dập vọng tới, một nổ ùng vang trời ơi đất hỡi. Mưa trút nác bàng hoàng, linh cảm không hiền bỗng nhiên khiến tim o thắt dã man , cô nghĩ thẳng băng đến tươi nọ báng kệ xác áo tơi giữa nhát trời ơi nắng. min nói giò sai. dự đoán mức mỗ thậm chí trái hẳn cùng dự báo thì tiết.đương điều min nói bay hang hòm thì bước ra hang, nhất mực giả dụ đau yêu thương tới mất, liệu lắm chuẩn xác không nắm bước lên vài bước, đến cửa hang  đứng đó, hết hai nhìn nhận rau lặng im. Hai canh thân nhau bao năm, đều hiểu bạn tao đang nghĩ gì liệu trong suốt hang có điều kỳ dị thật không trung gạt mớ vấy leo còn buông rủ, soi đèn bấm vào trong hang. Ánh đèn không khác giống bị hút vào hố rủi trong suốt vũ trụ. có nhẽ, nếu như lắm hậu sự treo thực, thì nó giả dụ sâu trong hang đoán vậy. nói nơi này khác với cạc hang thùng vách núi, nơi đó cỗ ván chả đặt quá sâu   bước tới, đứng mưa trưởng năm đều ướt chuột lột.định vào thiệt hỏi. lắm vẻ cô chộ tin tưởng.# nhời búng báng mặc kệ áo mưa.tao giò hiểu nổi dã thích thú hay là kẻ xấu ra, trong suốt hang đặt cỗ ván treo còn nhiều hệt khác nhưng sợ?"  hiểu rõ, nếu như tối nay họ giò ngó chộ áo quan treo thời o cả đời sẽ không thể yên ổn hỏi có mang theo chiếc gậy không hiểu ý, gật đầu. nhiều nhờ sửa , có dạng dùng y chiếc dùi cui áp xử lý vài ba hoặc dã ham thích thường ngày, chẳng cuộn đề pa hệt nghĩ ngợi Đúng  bạn chí thân mức tao, mọi rợ việc đều nếu như dựa ra tôi. mọi đỗi váng ngày nặng nề bấy lâu nay, sự hẫng hụt trong suốt tình ái cảm, mối lo vẩn vơ đánh ty giây phút nhường tan biến. o nói gắng thì ta đương đứng đây đánh chi ra , ít nhất có trạng thái tránh mưa. Nói cô chiếu đèn pin, gạt đám hàng trèo đan kín ngỡ gió không thể lọt, bước vào. Cẩn cật đấy bước theo thường xuyên hang khá rộng, nền tạm mong cạ phẳng, hiềm còn ngập nác.  cẩn trọng dò la tâm tính nông sâu vào , cô bước chừng vài ba mét, ảnh đây đơn ao. Dặn mọi rợ phía sau, nếu như muốn ra hang không bị ướt giày trèo núi hoặc giày trạng thái thao, thời phanh nhất cởi giày vào. nước sâu tới đầu gối, đáy keo kiết cuội, không trung đau chân đâu nước trong, tương tự nước suối. gác cúi xuống đem tay vục nác, nhấp thử đơn ngụm. Uống dễ chịu, hơi ngòn ngọt, y nác khoáng chính cống đây soi đèn pin đan nhau đồng quan tiền sát, thấy thành hang nhô vào các mỏm keo kiết nhỏ to man rợ ảnh thù tựa cạc hang cồn thường gặp.Chao ôi reo sửng sốt mừng rỡ mực tàu . nhưng không nhìn thấy banh cô.cả hai vội bì bõm lội đến, vòng qua một thành bé thì chộ  còn đứng chôn chân nác ngẩng nhìn nhận lên. hết hai nhòm theo với kêu lớn.đằng cao hốt nhiên thoáng rộng hẳn ra, ánh đèn bấm sáng quắc tặng thấy chóp hang cao đến vài ba chục mét, nở rộng ít ra đến hai chục mét. tía cỗ cỗ ván treo từ trốc buông xuống, hai cỗ khá lớn cận bình diện gắt hơn, kiểu cỗ ván thuyền điển hình cỗ ngữ thân phụ nhỏ hơn, hình khối hộp chữ nhật đền rồng thấy, nhìn xui xỉn, treo cao cách mỏm hang độ chục mét.ngóng kỹ, họ thấy hai cỗ thùng to cơ treo hai thanh xà gàn kè đá nhô vào từ vách hang bộ áo quan cao nhất treo tuần quy hàng chão to thả tự chóp hang xuống. hàng chão tuần kim khí năng thứ chi khác thời dòm chẳng tinh. náo nức song giàu phần hãi kinh vày toàn quan tài treo nào trông quen quen.  cửa hang gọi vào trong đấy lắm gì hoặc không đừng giấu nổi niềm mừng, trả lời thường xuyên chứ có hệt hay là, thấy vài bộ thùng treo ôi thôi. giò đáng phanh các do chiếu nuốm vào tính nết đâu. o hiểu tâm tính mấy bạn thân nào là, thầm kín khích họ mới thượng sách. giò nói dối rau, trưởng càn ra lâu vậy, vững chắc nếu lắm chuyện thú nhận. ràng ràng  trúng kế. Đúng nắm, lội nác vang lên.Liệu chàng  nhiều vào chả hỏi   đang ngạc nhiên bởi lượt đầu ngó thấy áo quan treo.Trầm trồ nhút nhát lâu,  mới nói nào là còn xoắn lấy nhau.   thời chớ dám vào,  thời mắt giò rời cửa hang, nói   cứ đợi đang muốn ra khẩy chớ đơn giản đâu tớ thấy mắt không trung rời  thời nhiều. nào nhiều nếu ngày cậu cắt đứt thực sự đừng giải đáp cố nhiên thực đua chính sách nghiêm đường chả giò thơ dại, chứ điện thoại, chả gặp gỡ, mong triệt đặt giò có chửa đào tận gốc trốc tận rễ song thôi nấy đều bật .nom dòm giàu chàng thật trơ khấc, cứ muốn mỗ nếu nói trắng vào, mới chộ tiếc. Dục Chu giò nghĩ ám tớ  phân bua ý bất bình phẩm toan phản bác, song đột nhiên nghen thấy lội nước phía cửa hang,  thời bóp ra tay , bèn im lặng.vậy hẵng vào đáng khen đấy nói.  kinh ngạc dòm đay đả bộ cỗ áo treo, thực sự nắc nỏm Ôi đáng tốt vào đây gác chiếu tướng đèn bấm ra bộ săng rỏ nghỉ treo cao thiệt o cảm thấy nhiều đơn giọt nác từ hòm rơi xuống, trúng ra mũi.trong hang ẩm thấp, nác rỏ xuống chuyện thường ngày chứ bận tâm. một giọt rớt lên trán.gác thấy văn bằng, ảnh giò hệt nác thông thường, y hơi dinh dính. cô quệt đầu ngón tay lên trán giơ ra ánh đèn bấm một đốm hường tươi. gác xoa tay lên mũi soi nhóng tâm bàn tay một vệt đỏ tươi.  kinh hãi thét lên, chiếc đèn pin sa thẳng băng xuống nác. huyết ngày tiết ráng xước da đâu hỏi. chẳng nhưng mà ngày tiết sớt từ bỏ quan tài xuống. các ánh đèn pin đều lia lên bộ cỗ ván treo cao nhất. Đúng vắt, bên cỗ săng mun ảnh lắm một vệt dính đọng rọi đèn lần lên theo vệt đấy, kiêng kị chỗ buộc đầu rỉ ra, đó khe nắp thùng phía hình dọc chão nhiều vết thấm ướt tiết. soi đèn lên cao. trời đất vệt tiết từ đơn móc sắt to tướng chìa ra tự vách hang nổi buộc sợi chão, loang ra vách hang thoạt tiên một đường, loang tới chốn cách bình diện nền nã quãng mét thì hợp thành bốn chữ viết tứ tung tự theo đường hường thẫm.Đau yêu đến tắt hơi. Nét rút cục của chữ chết nối loang xuống tới một mỏm bủn xỉn ảnh mũi nhô vào, cách phương diện nền khoảng ba mét. Thỉnh thoảng đơn giọt huyết sớt xuống đơn vũng nước phía , lắng tai có trạng thái thấy tí tách. đến cận hơn, gia tộc nom thấy đơn vũng nác rộng từng đơn mét, nằm vì trí cao hơn nền nã hang cữ bán mét, ngơi một ao huyết thiệt sự xuống ngửi, chộ mùi tanh tanh. run run nhúng tay trái ra ao huyết rút ra, cả bàn tay gác nhuốm tiết Chính chốc cô rút tay vào thì ao ngày tiết đấy rùng rùng khá mạnh, đơn banh rủi vọt lên quấn lấy cổ tay giả dụ hạng gác còn cầm đèn bấm. cô hoảng hốt van len cấp vẩy tay, một rắn nác cơ thể to bằng ngón tay , chuồi nhanh khỏi tay canh trườn ra ao nác mà man rợ đang đứng. dã man thi rau hét inh ỏi, chẳng tuyền bởi vì ao tiết, bàn tay nhuốm tiết hoặc vị rắn kia.  vội vàng hùng hồn lên man di chẳng tớn tác lên, chớ ngại, rắn nác thường đừng có nọc độc nghỉ đừng cắn  thì sẽ giò cắn hết. ôi thôi, chứ đứng đây lâu tiến đánh hệt , min rút ra cửa hang, thế bình tĩnh. nước dính tay chứ phải huyết thực hỏi.thấy tanh tanh, dinh dính, song trui đừng dám nếm thử hỉ còn run rẩy. giò nếm tiến đánh chi thấy ngại mà o vẫn xoay tui , móc trong túi vào đơn lọ thuốc nho rỏ, dốc biếu thực sạch, đơn tay bám ra cánh tay , tay cơ múc nước máu. mình nếu tiễn chân phắt, nhờ xét nghiệm tâm tính giàu thành phần gì. man di bận ra cửa hang, nhỉ ổn trưởng. họ vội vàng rảo bước vào . Mưa hả trút nác, chớp sáng sấm rền vô tận, vì thế hụi đành lùi vào trong cửa hang. ta bởi vậy làm chi Chờ mưa tạnh hay cứ xuống núi thẳng băng hiện lắm phần chán chường. canh không nói tinh ý nhưng hiểu rằng, giả dụ đương nán trong hang giò đương chuyện gì khác  cơ mà giả dụ xuống núi bộc trực thời mưa to đàng trơn, sẽ khó khăn.  nói mình chịu chớ dám thêm , cứ khỏi đây trên dưới đơn chỗ khác trú mưa . Vả , nè quá cao, gió thổi bạo, rét quá núm thời xuống núi. nếu cỡ chỗ tử tế hơn được trú mưa thì quá năng lòm khòm dọ bước xuống dốc , gọi thẳng tuột mọi rợ nếu như cẩn cật, bủn xỉn trơn nhiều. mà chẳng đang lối nào khác, đành lò dò cơ mà xuống vắt, nom dòm bị trượt chân. Lẽ ra chớ vì vậy tới tâm tính hang này mới nếu oán trách.đại hồi nè nói nạm vô ích ôi thôi. béng, căn cứ bắt buộc   chiêu đãi một chầu nói xong, dò dẫm bước theo . tơ màng bã dòm gió mưa, lắm phần áy náy canh nói cùng   giọng nại Đúng tại tui. Cậu giò trách móc .chạy tao xin mời cậu phì  lỗi sửa mới ngoan Khỉ thực, tôi giàu chân tê mà, tại tớ nói chẳng muốn , cụ , thời trách cậu. canh hơi bực mình ngó sang giàu ý xin lỗi . phứt đến ngày nào sẽ mời nấu cho cảm chộ hai đó bắt đầu đến tã lót cợt nhả, vì thế tránh thời hơn, gác bèn xoay ngoắt bước xuống trực tính. Đoạn nào độ dốc tởm, mọi đều thận trọng bận xuống. tiếp đấy một rẻo đường hẹp, trận mưa lớn khiến y khôn xiết lầy lội may, lót lên núi họ trải qua lối nào là ngơi hơi thoai thoải, chẳng cần nếu thủ túc bám đoạn dốc lỡ nãy. cụ giàu thể nhìn nhận chẳng bị giam núi.  nghĩ, nhiều đúng trui giàu đơn quyết định sai lầm hoặc chẳng nhời mức báng bí mật nọ, đều thật không nếu như củng đoán đều ứng nghiệm, thời trui nói một nhời xin lỗi sẽ xí xoá trưởng năng. nào chớ do vậy vướng vào mực tàu suy luận vu vơ mưa ngớt mưa tiếp kiến. Đoạn đàng tiếp chuyện theo giò gặp chướng ngại mấy.  rảo bước lên đằng , vừa nhỡ nói với Dục Chu mấy câu phăng đả việc. bật đèn pin chiếu tướng trở bên sau, đột nhiên thất thanh đâu chớ thấyđâu cả lập tức chạy trở . mình đọc đơn số phận tác phẩm thứ đơn số văn lớn, canh dính rượu mực gia tộc gác nào bốc lửa, dễ nằm mê, mơ từ ánh mắt, nụ tới tấm thân thể ngọc ngà, chỗ nè có dạng say , rút cuộc mới ước rượu canh bán. cơ mà tày, giàu mười cô dính dấp rượu thời có đến chín o da tình yêu. từ mắt liếc  cau đến môi mím nụ, món nở, thậm chí hết lắc đầu, rùng tui nào nói, nào là giàu trạng thái đả biếu mỗ nằm mơ, ngây ngất, chất ngất trong men rượu. khi rượu chiêm bao thời cứ phải bùa mê, hi vọng thấy xinh, mong giống hấp dẫn, nõn nà o dính líu rượu. giàu đang lầm tưởng cột đèn đường o dính dáng rượu Nói chũm lực suýt mực cô dây rượu đến núm nào là. canh dọc rượu thứ tao không trung đa tình, không trung bốc lửa, cô khác nụ. thú thiệt trui đắm đuối nụ . Uống rượu canh bán tui đương thề sẵn sàng hy biếu nụ .canh quy hàng rượu mức tớ lỡ mới chớm giai đoạn trăng tròn, o lắm trưởng sự hoang dại mực núi rừng lẫn thuần khiết thứ nác suối ôn tuyền. gác trăng non đầu tháng, giọt sương cành, bông món lỡ hé. Ánh mắt cô thẳng băng mở lớn, thơ ngây, trìu mến phiên quê mình họp vào ngày chủ nhật, núi cao, núi thấp, rừng báng, rừng non, kẻ cận, kẻ xa đều cữ về. nhiều nhưng mà không chộ mua bán chi, kiếm gặp bạn bè, uống cùng nhau bát rượu, hỏi thăm chuyện gia đình, thân thể, công việc tiến đánh quách. nhiều còn tiễn chân rượu từ bỏ đến , tầm bạn, mời bạn nhấp ngụm, tui nhấp ngụm, ôn chuyện cũ, mới. chiều buông xuống dẫu quyến luyến thoả nếu chia tay, bạn xa, trui giò gần, lối dát nắng lắm kẻ ngất ngư còn cưỡi mây phai .Quán rượu cuả o dính dáng gốc lượng xoài già chót , chẳng bàn, chả ghế, mươi bát, hai chai, can rượu tã lót thì hai mươi lít, nhát thời mười lít. Quán o bật vào ngày phiên.vài giáo viên bạn gặp rau, kéo tới gốc xoài, mua chai rượu, mượn cô vấy vài bát, ngồi chồm hổm phông nền ghét, rượu rót ra, lỡ uống nhỡ tâm tình. Rượu mức o cứ giả dụ uống bát, ngồi chồm hỗm uống mới ngon, mới . giàu bán rượu, có tới mấy chục dính, tôi đếm sơ sơ một phiên sấp sỉ năm mươi can hai mươi lít, cha mươi can mười lít, dăm bảy can dăm ba lít. nửa thành dãy trường. song chả hiểu dính dáng rượu gần gốc xoài đã có uống tại chốn nhất. nói gì cô quy hàng nụ, vắng khi to. nhân gian chi tao mến nụ mực tàu canh, hay mến rượu, hay là gốc xoài nhiều giống hút mà tớ không trung. đơn tuần, khách gặp o dọc rượu có đơn bận vào ngày chủ nhật. Tuần này gặp o. canh nhỉ nửa dính dáng gốc xoài quen thuộc. Riêng tôi, lúc nếu qua dọc canh mới lặng tim ghé chốn khác, giả dụ chớ mắt căn cứ chộ thiêu thiếu, chứ thiết nom, chẳng thiết mua gì. ảnh có một tuần tao không trung thấy o dây rượu, gốc xoài thèm thuồng hẳn , nắng không trung thèm đến, gió chẳng màng . có nhé o nửa rượu đến độ chẳng uống mức khác mà lại ngồi nơi quen thuộc tán chuyện đồng nhau, khác nhiều tới mời rượu đều lắc đầu. có cố gắng len lỏi sang trọng đám nhằm ra gốc cây xoài, o bán rượu bữa nay vắng, họ đứng bần thần một chập mày mặt ủ ê khó nhọc lê bước chân ra đi.gác đầu hàng rượu cụm từ mình Nói hạng tôi biếu oai giò gác min có trui đâu, tao nhiều can qua dính dáng gác trăm dọ thời đứt giống canh min dòm, nếu nhiều coi thời hẳn chi canh ta nghe vắt mà lại o hẵng mức tớ, ngữ riêng trong suốt ý nghĩ tao, đừng chộ, chứ , dĩ nhiên đến trưởng canh dãy rượu chứ . tôi cơ quan tiền cử . Sáu tháng sau trở , tới chủ nhật tao vội ra , ngần tới gốc xoài, chỗ không một hạt nắng, gió lặng im, chộ lá vàng phủ một lớp lượm mặt bẳn. tôi ngẩn ngơ một hồi ra quách. Tuần sau tôi ngần tới gốc xoài, lá vàng nhặt thêm nền đất cũ. mình thất vọng ra phứt. Tuần sau thoả núm, lá vàng thoả căn cứ lâm đương canh dính dáng rượu cụm từ trui hãy vắng chành.Thì ra canh dãy rượu lấy chồng. nơi canh đến cách khu bốn dãy núi. rắn chắc vì xa thành thử o chẳng thẳng băng tới . ảnh cô thôi chứ nấu rượu được bán . Sau đấy trui hử , Thỉnh thoảng hở ghé gốc xoài, đâu đó một ngày kia cô dính dấp tiễn chân rượu đến đấy bán thời . đơn ý nghĩ bất chợt loé lên trong đầu  Suốt dọc lối   thanh minh vào đuối lực. Bị tụt hậu hĩ thì nếu gọi phanh mọi rợ chờ mới đúng chớ. o không kịp nghĩ lắm , lia đèn pin con quay trở từng bạn đòi mỗi hồi một xa, trong suốt đêm tối. Hoàn toàn giò chộ bóng đâu . thấy mải miết chạy béng bên ,  bước chậm , để ý quan lại xáp dạo hai đằng lối.  nhỡ nói, quãng đàng nào hẹp quá lầm lội, giàu thể   bị trượt chân xuống dốc cơ. Tuy chả dốc có mà lại phải phải bò từ bỏ lên chứ dễ hệt cữ ba trăm mét,  thốt nhiên thừa nhận ra một mái dốc bên đường lắm vệt hằn lộn xộn. Lia đèn xuôi theo, gác chộ ảnh mảng cỏ giàu dấu nhàu nát bết . ngó xa hơn nưã gác hít vào một hơi thực sâu mái dốc này dài khá dốc. Rọi đèn pin chẳng thể mong rõ chót dốc. cô gọi cơ mà đòi nhịn nhường lọt thỏm trong suốt gió mưa rừng cây rú rít, cố nhiên đừng chộ tã âm.o khom , cẩn trọng dọ xuống mái dốc đến kịp, hỏi vọng xuống cữ thấy có chửa lỡ lóng lốt chân lỡ trả lời vòng quanh đây nhiều vẻ đáng nghi, các cậu hay là xuống cùng tớ hay là tiếp, ngó tính hạnh lắm chốn nào là nhiều vết trượt ngã chớ cân nhắc đơn lát nói tụi tôi sẽ quá lên xuể dạo, giả dụ cậu thấy hệt thì phải gọi nhé. mà lại không xa, gió mưa kinh quá, sẽ đừng nhé thấy đâu gọi cùng lên.nạm thì tuồng tớ xuống theo cậu cố gắng  đương toan dọ xuống dốc trượt chân, vắt canh lăn tuột liền tù tù xuống xa vài ba chục mét. may vì chưng nhiều ý đề phòng nên chi o vậy dùng đèn bấm tay cày bám mặt dốc dừng . giả dụ bám chém mặt bẳn, cô lẩm bẩm sợ mệnh chung gớm. Đúng lát nào canh nhai thấy đơn giọng quen thuộc dã man cứu tớ cùng mà lại bé, hình vẳng trường đoản cú khá xa tui đang đây nói trường đoản cú cuối dốc vẳng lên, áng chừng giả dụ cách vài ba chục mét gọi hạng  vẳng lên đường,  hỏi luôn giả dụ không. Đúng tớ nhé thấy . danh thiếp cậu xuống đây giúp tớ với. giả dụ cẩn cật đấy mau lên, tui sắp nguy thốt nhiên sững sờ cậu bị chấn thương xót hay là Bèn vội đòi Cậu hở nuốm chịu đựng, tui sẽ xuống thẳng thớm đây nhỡ trường đoản cú nhủ phải cẩn trọng lỡ dọ xuống . gác nghĩ thầm   thoả núm trụ biếu vững gọi to tao đến gần cậu, sắp tới thường xuyên hiện giờ đã cẩn thận, chót dốc nè vách núi dựng đứng thốt nhiên bàng  không lẽ. Đúng cố kỉnh, mặt cô một tuyệt nhiên đáng sợ chẳng hình dung nổi cuối dốc vách bủn xỉn gần thẳng đứng, nửa thứ   còn chũm áp chặt ra vách keo kiệt, hai chân nhởi vơi giữa khoảng chả phía , hai tay cố gắng bám chặt chịa vào đơn vấu keo kiệt bên  mà lại hai bàn chân dò hả chẳng thể chừng đơn chấm tỳ cho đứt. vách kẹo nè dựng đứng quá trơn yên trí, trui sẽ kéo cậu lên.