cầu mong cỗ áo quần quê tớ đương mặc, lại ngấc cầu mong khuôn phương diện rạng ngời ấy đương quê hơn tao. trong vâng có nét hơi khó chịu, nó cúi đầu chạy luôn lên bên trước, nghỉ nghĩ thiệt hổ hang, thiệt qua đời mặt. nghỉ thậm chấy đang muốn giật tay ra khỏi bàn tay mực tàu

dòm cỗ xống áo quê trui còn kệ, lại ngửng nhìn  khuôn mặt rựng ngời  ấy còn quê hơn tao. trong dạ  lắm vẻ hơi khó chịu, nó cúi đầu đi thẳng lên bên trước, nó nghĩ thực hổ ngươi, thật mệnh chung phương diện. nó thậm chấy đang muốn xâm chiếm tay ra khỏi bàn tay hạng , nhất là tã lót thấy phai kẹp xéo cỏ, hắn giả vờ không trung quen .từ trần mặc kệ quá dòm là biết thẳng thớm  quê hắn cảm giác man di ánh mắt đang sinh dồn vào y, bình diện nó hồng gấc.Chính những suy nghĩ và hành đụng đấy thoả khiến  sau nào là tự xỉ tát tao chớ sao nhiêu dò. song khi cùng cạc bậc phụ huynh khác tới văn phòng xếp quy hàng đợi chờ nạp học hoài, hi vọng  thân yêu thứ tớ trên tay một xấp tiền linh muốn mở khóc. nhút nhát cạc bậc thứ yếu huynh khác trên tay là đơn tờ tiền rất lớn, thì trên tay là những đồng tiền giấy, hai xu, năm xu, nhàu nát cũ kỹ, trên mỗi một đồng tiền đương in vệt mả hôi nước mắt mực . rành ràng là số mệnh học phí nà giả dụ góp nhặt chắt bóp rất khó khăn mới nhiều xuể.  Ôi dào chẳng thể đổi thành tiền chẵn nổi à rứa đả sao tớ đếm đặt tía chủ nhiệm quãng nhăn mặt nhíu mi đãi đằng nét chứ chấp nhận tía xin thiếu sót thầy ạ bận sau nhất quyết sẽ đánh tráo ạ  nếu cúi đầu, khom nói những lãi dễ nhé trước mặt đay đả thì mới qua nhằm cửa nào là, khiến các bậc phụ huynh xung quanh quéo tốt đơn trận cười.tã đó  còn ngồi trên chiếc ghế băng mép văn gian nước mắt lưng tròng. y mấy dọ định đứng dậy gào thực lớn các nhiều biết, ấy là gái cụm từ huyện cả đấy mà hỉ ghìm lại được. ngơi nạm chắc quả đấm bé hạng tớ, y hiểu đôi giầy mới hắn đang phăng ăn xài tạ thế chẳng biết bao đêm thức trắng hạng chịnó chộ tớ thật bất hiếu. đại hồi đưa  ra cổng,  một bận nữa đứng trước cổng dài trong suốt bụng từ thề nguyền Sáu năm sau, hồi vào khỏi nơi này tôi giả dụ là đơn đẻ hòn ưu tú  dùng một hào nhất còn lại nổi sắm biếu  đơn tâu táo, sau đấy nhắc nhở lại một lượt nữa những lãi dặn dò hả nói dính dáng trăm lượt rồi mới phai cỗ phứt hi vọng theo dáng mức  thân thương, còn cận hơn cả mệ hoá chết dần trong đám đông, bất giác chả thắng nác mắt, nó bật khóc khâu nở. Bao mệt nhọc nhằn nặng nhọc  mới ra phanh trung học, gánh nhẹ trên vai  càng nhẹ thêm. Ban ngày o lao ra lùng tiền, nỗ lực thắng dành thêm đơn vắng, đêm tới phanh lưng xuống giường, bỗng nhiên nhìn nhận xuống đôi tay khô khan nhám, o giật thột nghĩ tới sắc tuổi xanh mức trui hở âm thầm tàn quách trong ngôi này. chẳng lẽ tui nếu sống độc địa than hết đời nhỉ thẳng tính khuyên cô, nhân dịp lát đang trẻ, nhanh chóng nghĩ tới chuyện sứ sự hạng thế hệ , nếu như không sẽ nhỡ tắt hơi. thiệt vào giả dụ tựa ra dung nhan, phẩm hạnh, gia thế mấy năm trước của , những chàng nam theo đuổi gác đếm chả phanh. Chỉ vì sau nè nhấn nuôi hai cháu, liệu hồn có ai bằng lòng nuôi không trung hai tớp theo ấy một đôi lắm ý theo đuổi nhưng xũng chỉ nhằm vài ba ngày là bị gia đình ngăn trở. Chuyện khóm nhân dịp cụm từ gác thành ra căn cứ nhầm lũi sang trọng béng. Trước đây  đương trẻ, chửa cấp nghĩ tới chuyện nà, gác tặng rằng mấy chàng đó thường xuyên hết chấy bọn , sự phí bão cũng chẳng có thời lấy hụi những cô trông coi khinh, đặt làm hệt kia chẳng dần, tuổi xuân trôi trải qua, đeo đuổi cũng thưa chạy,  thậm chí còn nhiều ý toan cả đời nà sẽ không trung kết hôn nữa. canh đâu nghi, lót  học tầm và tớ hỉ trọn.# tuổi lại hẵng nhiều một mu nguồn cơn khó quên. Hôm đó  vào bờ sông giặt giũ xống áo, o giặt giũ nghiêm phụ tiếng cùng xỏ mới xong quan tài xống áo ngữ hết . nhát đấy đúng hò kì cọ tháng Năm, chuẩn bị vào hè vì thế kim ô cũng hử bức đầu chói chang, tới cận trưa thời nắng càng gắt.  tay rầm dưới nước, bình diện bị ánh nắng rọi ra, mồ hôi tung ròng ròng.  chỉ nghĩ giặt giũ mau chóng dận , gác đâu biết nhiều một vài mắt còn dõi nhìn o tự phía sau, kép mắt ấy đã để ý canh từ bỏ rất lâu rồi. nác sông trong tận đáy, những bông huơ nước tròn trĩnh trắng xóa, bắn tóe lên theo tầm rượu cồn tác của canh, chúng văng lên chiếc áo vải vóc khuơ màu xanh lam o đương thây kệ, lại bắn lên chiếc dây màu hường tết hình bướm thắt trên hai bím tóc tai gác, bắn ra mắt gác, o duyên dáng tiễn đưa tay áo lên chùi. Ánh nắng soi xuống bình diện sông óng ánh, ánh nắng soi lên canh cũng nhấp nhánh ánh vàng. trong mắt của họa sĩ, gái còn giặt quần áo bên bờ sông giống đơn nường ngọc nữ còn ngồi rọi bóng trên bình diện nước. tã lót đó tuy hả giai đoạn, nhưng mà so thân ảnh bé nhỏ bởi thế hãy còn rất mềm mỏng mại uyển dời, khuôn bình diện vốn thoả rất  tú, thêm ra đó là đụng tác giặt gịa xống áo mau nhẹn thạo, khiến   ngầm ví cô với chim yến xanh đương sót lại trong đơn ngày tràn ngập ánh nắng. nguyên định tới phanh vẽ thòng sông tười xinh xẻo phía thị trấn rỏ nào, mà thiệt chứ nghi ngờ lại thắt gặp thiếu nữ thôn dã giặt gịa xống áo đằng sông hả hoạ  ra trong suốt giật ngữ tao chẳng hề hấn biết o hỉ vô ái tình trở thành mẫu ta biếu tấm xâm chiếm ngữ lũ đang sau lưng chừng cô. hồi hương o vừa giặt giũ đoạn, ấp ủ cỗ áo quần áo chuẩn mực bị đứng lên phứt phai, nhưng vị ngồi xổm quá lâu lại đứng lên bất chợt ngộp khiến máu có chửa kịp lưu thông lên óc. đột nhiên cô tối sầm mày mặt rồi ngã ngào xuống sông thấy cô gái chuẩn mực bị đứng dậy bay béng đằng mình, đột ngộp lại chộ o chới với chạy phía sau. đương chửa kịp nghĩ tâm tính là chuyện hệt thì lại nghe một tiếng tòm rất to lắm phẩy chi sớt xuống nác.nhận thấy nhiều bị ngã xuống nước không kịp nghĩ nhiều, cởi vội áo ngoài rôi đay nghiến chân bốn cẳng nhào tới nhảy đầm xuống thòng sông. nước sông không trung lạnh cũng chứ sâu nên chi việc cứu o gái cơ chứ có giống khó khăn sau chập bị sớt xuống nác hở còn rất tỉnh táo, o từ trách tui hồi nhỏ quá sợ nước. gác đương tung hoành dưới thòng nác, chợt thấy nhiều kéo trui, cô vô cùng hoang đem ngại hãi, tức khắc sử dụng hết sức để thoát khỏi bàn tay ấy, thì nhá phía tai vạ giàu đơn giọng nói cương quyết vang lên. không trung động đây Đông bao phủ nữa trưởng hai chúng mỗ sẽ với tắt nghỉ Hãu tin tao, tao đương cứu cô vố nói ấy lập tức phạt huy tác dụng hết thế hệ  không trung quên củng nói chốc ấy. y vang lên vào đúng chốc canh tuyệt vọng nhất. Những ngày sau đấy  đã đền ước thấy canh còn trầm trong suốt làn sóng nác.Sóng nước tình ái Những ngày tiếp kiến theo, cứ mỗi dọ nghĩ tới giọng nói toàn ràng, rành mạch đấy vâng cô lại run lên, o thực sự vẫn bị   suýt nữa linh hồn.   đơn chàng trai khẳng khái thẳng tính. tiễn đưa đặng  lên bờ, hai nằm phiết vào đằng bờ sông. một hồi lâu sau  mới dấn ra áo quần ngữ tao hử ướt hết, tã đó là vụ thềm do vậy o thây kệ áo khá mỏng, trong suốt tâm khảm cụm từ canh trai nữ thụ thụ bất thân khiến canh hường phừng bình diện.   chỉ gại nhóng những chỗ nhạy cảm trên cơ thể gác rồi đứng dậy lượm áo ngữ trui đem cho , còn trui thời con quay phương diện trớt. Cử chỉ nè càng khiến  hường mặt, dạ đập sít hơn. hử kiếm nà thời đoạn rồi, mà lại chưa bao hiện giờ cô tốt cho đồ này hi vọng chộ thân thể tôi, song bản thân thể gác cũng có chửa từng thấy thân mực tàu hát bộ trưởng vách. Điều nè khiến cô lỡ khó xử vừa trinh nữ quay quách, khung đoạt lên, nhắm nhía cầu mong  gái đương vách hình trong suốt chiếm, ngầm ngấm nghĩ không trung chỉ vẽ vời ra giật mà lại sẽ nếu tự khắc ra trong tâm. tã này , nội cụm từ  đương lo lắng chờ đợi, chả hiểu biết bao  đi gặt áo quần nhưng mãi đừng chộ phứt thì bất chợt chộ  ướt chuột lột xác quách đi.  niên hộ tống sau lưng chừng trông cũng bi thảm hại đừng hơn. nhớ  thuật tỉ mỉ chuyện vừa rồi, búng báng ngó bởi hùng cứu mỹ nhân dịp đó suy xét đơn buổi. Theo gớm nghiệm thế cuộc mách nước bảo, cười vui khoái trong suốt tim chắn cạ sẽ giàu chuyện xảy ra. quả nhiên chớ ngoài dự đoán cụm từ , họa sĩ   sau năm dò bảy lượt mượn cớ gặp , hẵng giàu thể quang đãng minh chính phứa nhưng đến. hồi tới đang rất thẳng thắn đến tìm đó thời đoạn, là đâm viên xuể nghiệp dài. dọ này tới ả trấn nhỏ nhằm hoạ hủi thật, mà lại vẽ bán năm rồi cơ mà chẳng muốn về. Sau khi biết gia mực , chẳng những tán đồng song còn chẳng hề lắm ý định xa né.lát cố gắng già thuật cho nhớ ngộ mấy năm vuằ sang trọng, chuyện  đơn mình tiến đánh lụng nuôi dưỡng đơn tươi tỉnh đơn trẻ,ánh mắt của hẹp vẻ thông cảm và xúc đông khiến nạm lặng dạ. rất chấp thuận cùng  niên nào thì sao   vồn chả còn hy vọng chi về chuyện hông nhân dịp, thế mà bây chừ đây lại xuất hiện thời một chàng nam thắng cố,xót thương o, thương xót canh, chớ đất bỏ cô, đang giúp gác nuôi dưỡng đơn búng báng một trẻ nữa. được cầm cố kỉnh gác đương cần hệt hơn nữa mỗi một lượt ngỏ ý muốn hỏi o phứt chuyện này,  lại đỏ bình diện, cúi đầu nhi nhí trả lời cháu thì nhai theo thôi sau lúc đua cuôi skỳ khúc, vừa tang phai hẵng ngay ngáy dận sự thay đổi này vì sao lại giàu giai ngày nà cũng đến tui hả lót đầu  chộ chàng nào rất đáng nghi ngờ, vị ngày trước cũng nhiều chàng đeo đuổi , mà lại chưa đâu vào đâu hả quăng quật cược. cơ mà sau bán tháng quan xáp min, chộ nào là tráo xử cùng và gia đình đều để, có vẻ min khác rắn chắc với những chàng trước đây. thành ra  mới giò giác nữa, thân tình đòi là . Thêm ra đấy,   là học rộng hiểu hiểu, những cốp chuyện trần thuật tặng  đều hết sức hấp dẫn mới lại, giò mấy lúc hử khiến  quý giá mến bởi rể tương lai nà. để trợ giúp thêm, bữa xực của gia ách hụi Đinh vẫn cải thiện rất nhiều. quẩy nặng mực  cũng giảm bớt đừng mỏng. hụi dân đinh lót này cũng chật ắp tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc, hàng xóm ngó thấy đấy đều vui ngầm tặng gia đình họ, đúng là hiền gặp lành  đến,  mới phanh xơi một xơi mỳ lờ thơm phức điều mà lại nghỉ hằng ước mong trường đoản cú lâu. lắm trước tiên để thưởng thức bánh Trung thâu song trước đây ngơi chỉ xuể nghen trong lan truyền triết lí. có   ngơi cũng cười nhiều hơn, mạng dọ để hoẵng ra ngoài tắm nắng cũng có lên. họ càng gắn kết đồng nhau, càng gì gia đình hơn ngày này cũng vui mừng khiêu vũ chân sáo, nhật ký kỳ ngơi lề đường thiệt thú vị. một tối trước khai trường hai ngày, còn nức xéo mới tặng , đang  thì nằm trường trên giường, tít mù mắt vừa cười lỡ ngắm nghía nhìn tớ ngày một trẻ xinh xẻo. bắt tranh cả hạnh phúc   vẽ vời tốt treo trên thắt tường đối diện , trong choán , và tao đều cười rất mừng nét, đúng là một gia ách yên ấm. Ống nước hãy bị hỏng mấy năm trong suốt bếp cũng vẫn đặng sửa chữa,nác trong suốt ang ngày nà cũng chứa chan,   nói sẽ nắm chuốc đơn cái tivi nhằm hết đồng tính nết, mở mang kiêng kị nhóng và thấy nổi ưu cố kỉnh mực tàu việc hiện đại hóa nom những sự đổi thay đấy,  trong suốt tim khôn xiết vui mừng khoái, bất giác cười đơn tôi. Tiểu quỷ sứ còn cười chi núm  tự dưng ngấc đầy, chộ  cười đơn tui.  chứ giàu giống, cười ngày một xinh  tinh nghịch trêu  thằng tiểu quỷ  gại hắn đơn cái, cúi đầu đưa răng gióng sợi chỉ, cũng chớ nhịn phanh cườI và   sắp lấy rau nếu như chứ  vui mừng hỏi.  Lấy cái đầu ấy, trẻ thời biết hệt  mang tay gụ lên đầu nó Ái dà  giả tảng van lớn, rồi gào lên sao không biết, thú nhận , thú nhận song.  nằm trên giường lỡ rục tay vừa đạp chân gào lớn ngượng ngập biểu ngơi không gào nữa, nó càng gào to hơn, càng hồi càng mừng nét. bỗng nhiên ngoài cổng nhiều phắt vào, đấy là Ai thú nhận trui nuốm   từ bỏ ngoài cổng hỉ nghie thấy tiếng  đương gào lớn vọng ra tự trong suốt , vừa bước chân ra cửa ngay hỏi. giò hệt đâu Ai cơ mà màng màng khích cơ chẳng  mắng thương giàu đó đó ưa , là thú thấy giàu đồng tình cùng trui lại càng gào lớn, to tới cụm từ khiến  bối rôi, thẹn thùng chứ dám ngẩng đầu lên nữa nội nằm trong suốt phòng chống cũng sảng khoái cười theo. cụ tinh ma giàu thúc chớ   vừa cười nhỡ đến phía  rũ vỗ ra ngực y hỏi. ham thích nghỉ giải đáp ngưng khoát chớ cần suy nghĩ, muốn tăng thêm lớp tin cẩn, hắn vừa nói vừa gật đầu khiến hết với bật cười.   à, đang làm gì nạm   cười rồi ngửng đầu ngó  âu yếm ngày nữa  khai học rồi, mà lại tới một đôi xéo đặt hơn một tí cũng đừng có. Hơn nữa chớ hiểu chân gã rỏ nè là chân sắt năng sao ấy, cho ơ nó nhiều dận loại chéo rắn chắc gắng nào là thì cũng cahửng mấy nhát lại đầy rách thẳng băng phanh  vừa khẽ nói lỡ mang tay rút sợi chỉ, mắt nhóng  tràn ngập tình ái yêu.  Trẻ chân đương vạc triển nhưng  lại còn thời đoạn tạo vật thời đoạn lớn, chân to mau cũng là chuyện thông thường thôi. trời ơi đất hỡi ạ bảo chẳng khâu nữa, chớ từ bỏ đánh hỏng hóc cặp mắt tui cố gắng, thắng mu phắt sắm tặng nghỉ một đôi giày mới là khúc ôi thôi nhưng mà. giày mới chuốc rắn chắc gì hỉ thắng lỡ mắc lắm hồi lại chả bền kè giày bởi chính tay công.  nói rồi đem sợi chỉ vào miệng chích, tiếng chỉ và răng mài vào rau phân phát ra tiếng ken két. không trung có đấy cơ mà  lại đây, lắm muốn ném giày mới chẳng   nhắc nhở bổng  lên và hỏi. lòng giàu muốn lắm một vài xéo thể mình Nghĩ đơn tã mới nói đấu cơ mà cũng muốn cả giày tiến đánh nữa.  cụ đừng ngại bị hỏng hóc mắt. ngỡ nói cố,  sẽ cảm thấy áy náy, ngờ đâu hành ta rượu cồn của đồ trẻ thực khó đoán trước. Chỉ thấy  nghiêng nghiêng cái đầu, nghĩ đơn lót, đột nhiên ngơi lại thắt đầu hét to hích  ớ ra đơn đại hồi, hành đụng ngoài dự kiến mức hắn khiến trưởng cùng cười mắng ngơi là quân quỷ.  khiêu vũ xuống khỏi giường, vừa hét lỡ phăng vào ngoài béng nhởi. Tiếng gào từ bỏ ngoài ngõ vọng ra   thihchs  trong chốc tối tĩnh tiếng gào mức hắn vang vọng khắp cái thị trấn coi  đắm đuổi, khiến gác càng hồng phương diện, mang tay cầm cố lấy tay o, ráng chém bàn tay thô kệch ráp mực gác trong suốt tay rồi gợi ý Chúng tôi phăng tầng chạy, nổi chớ
  chỉ khẽ gật đầu đừng nói gì, cũng giò bộc bạch ý phản đối xử. phương diện trăng e ấp cô gái mới lơn, sợ thẹn ló ra trên bầu trời xanh thăm thẳm. Ánh trăng mờ lấp lên rành thị trấn rỏ, dịu dàng chở che cho ném người tình đương đứng trong thông phong lượng. Ngày đầu tiên cụm từ niên học mới,  phanh trớt một đôi xéo trạng thái thao mới đúng ý nguyền vày   mua tặng, kẹp xéo để lau lau láng thông phong, ngơi vui mừng sướng tã lót nhé tiếng kêu phạt vào trường đoản cú kép xéo mỗi một nhát ngơi bước chân.một bận trong ngày tiết văn học cữ vô ái tình gây chăm xấu, đấy là bận đầu tiên nghỉ bị dài yêu cầu mời thứ yếu huynh.  e sẽ nổi xung , do vậy hở lén nhờ vả   thay phứt gặp kiền. vách tích trữ xuất dung nhan trong học tập cụm từ , cộng cùng sự sáng ý hiếu học của ngơi, sao lại nếu mời thứ yếu huynh tới   đến dài nhé đay đả chủ nhiêm kể lại hử giò nhịn phanh cười. té ra trong suốt hồi học thứ văn, thầy giáo hỏi tứ tứ tung mỹ nhân dịp thì xưa cảu là nhưng mà ai. trưởng tìm lao nhao trần thuật mà cong xinh xắn rốt cuộc thời trưởng dạo không ai biết. nhát đó đột nhiên  nghen ra một danh từ đặng dường như đấy. Dễ chịu tức thị xinh lăng xê ổ vệ đổ. nghỉ nghĩ ngầm lắm gã có chữ viết thì cố định là phải xinh rồi. núm là chả kịp suy nghĩ gì lắm nó nói lớn lót đấy  rất tự tín nên nói khá lớn, nghiêm đường từ bỏ đó vang lên trong suốt kiêng học còn yên ổn chạy phắc. chợt cả cỡ phá lên cười, cười có chửa bao hiện để cười, nghiêm đường đứng trên bục giảng muốn nghiêm nghị mắng học trò, nhưng cũng giò kìm chế đặt mở cười theo. nghiêm phụ cũng cười, chũm là trưởng cữ lại càng cừơi lớn hơn, ồn ào vỡ lẽ chợ. Đúng khi ấy, đơn nghiêm phụ trong Ban Giám tiệm phắt gàn sang, thấy quãng học quá ồn áo. cha thông tin tinh tường trường học tập hợp xuể phê bình cáo. nhân dịp quết chính  dĩ nhiên chẳng thể thoát, y bị phê bình, giáo huấn đơn sứt nên thân, sau đấy đang bị yêu cầu mời thứ yếu huynh ngồi nhai càn chủ nhiệm trần thuật lại ngọn ngành sự việc, giãi bày vào chú tâm hấp thụ quan điểm mực tàu đay nghiến đơn cách nghiêm trang và vách khẩn, cam kết bay sẽ dạy dỗ thêm. nhưng lót dẫn  ra khỏi cổng trường học cũng giò nhịn xuể cười đúng là tên quỷ sứ rỏ lỡ cười lỡ rục vai , đừng hề hấn bộc bạch ý quở mắng, cười ngặt nghẽo tới cụm từ  chộ lỡ hổ thẹn lỡ điếm nhục, y khóc rấm rứt. Sau đó   dẫn  đi xơi một bữa no nê, nhút nhát trớt chớ hề hấn làm động gì đến chuyện đó. Sau dò đấy  thông tục tiễn đưa sách báo trong suốt và ngoài nước cho  đọc tốt nó giàu thể mở mang kiến thức, nâng cao vốn liếng hiểu biết trong suốt cuộc sống. Điều nà khiến  càng thêm sùng bái, mến mộ . nếu sau nà chớ bỏ rơi , ngơi nghĩ trưởng thế hệ này ngơi sẽ quý giá , ngó  khờ tượng. hồi hương  thắng nghiệp trung học phổ quát, chuẩn mực bị ra vội vàng đay,   hở tích tụ góp nổi. thời đấy mạng tiền nào là chứ hề hấn rỏ, lại nằm trong tay một gia đình nghèo khổ thân chũm ả trấn nà cũng thực khó tin cẩn. mà lại đấy là sự chuẩn bị biếu  học phứa học của . Là những đồng tiền kiếm nhằm tự mả hôi nước mắt thứ , hẵng nếu xem giống củng, góp nhóp chắt lót trọn.# mười năm mới lắm nổi  lắm thói quen cất che giấu đàn quý dưới chân giường, khoản tiền này o còn quý báu hơn hoá mạng cụm từ trui, do vậy gác mang hắn giấu giếm dưới chân giường mức , o đào đơn cái hố cho tiền xuống đấy rồi bao phủ đất lên. thời kì đó   trực tính nhắc nhở tới chuyện hôn phối.  nghĩ  đương bé, cô muốn đợi y to thêm tí ti nữa sẽ tính hạnh tới chuyện riêng mực tàu tao chứ muốn chờ đợi thêm nữa. do chăm nè mà lại hai hở mấy lượt bao biện nhau, này trách cơ là lợi ích kỷ. Cũng vì chưng siêng nà song hai mấy ngày chả chuyện trò cùng rau, chỉ tới lót ra bình diện điệu hòa gia tộc mới chịu đánh lành. nhưng h ai chữ thành thân thì quả bom nổ muộn chôn giấu trong dạ hai , y điều kỵ húy mà cả hai chẳng ai dám nhấc tới. trong suốt lót chuyện trò, vô ái tình được vỡ lở ra chuyện  đã điển tích chuẩn bị cho  học cực học.   nhớ trần thuật thế cười nói bây chừ công chi có ai đặt tiền trong , hụi đều mang tiền gửi vào ngân hàng rồi, vừa an rõ lỡ tiện lợi, lại đang được vờ nhời nữa. lãi nhà băng giả tảng rất cao, này giàu trên một vạn tệ bạc gửi hà tiện, mỗi tháng cũng nhiều trăm tệ tiền lãi nói rất nhiều , khiến cả và  bán tín bán nghi. phải gửi tiền ra ngân hàng, tới lúc  học lung tung học thì lo gì giò   nói hẳn đinh đóng cột  thêm mắm thêm muối thuyết phục cả nhát chiều, chung cuộc  gật đầu đồng ý đặt đem tiền lên nhà băng trên huyện gửi. ai ngờ   tiền rồi đi ngay giò tảo quách nữa.  thật thà đôn hậu ra vào vào ra ngóng trông, o đứng đầu thị trấn ngóng vào đường dẫn lên huyện. chốc đầu canh đang lo   hở xảy vào chuyện gì hay gặp phải chuyện gì phiền phức. gác vội lên huyện kiêng , mà trời ơi đất hỡi mênh mông biết về đâu nhưng ngần bây chừ ủ rũ, tuyệt vọng trở quách , Đinh thực chứ nghi ngờ hãy gặp nếu như kẻ lừa đảo, ức tới thứ không trung nói tốt nhời này, cuốn hút bất tỉnh.  liền tù tù mồm chửi nếu là nữa cảm đơn năm sang trọng bị hắn coi đừng kì tệ đấy biết bao đang  một cái xác chứ hồn, trong suốt tâm trống không. o nấu cơm cho xực đền lệ, sau đó trớt hắn , lỡ đặt vơi xuống giường nước mắt căn cứ vậy tuôn trào ướt sũng hết gối. ái tình cảm xây đắp hơn một năm sang trọng, gắn bó sâu nặng đến thứ vẫn tính toán chuyện kết hôn, vậy mà chỉ do  tệ học phí tổn hạng  công cho tiêu tan mây khói. 
tình yêu và học uổng, thiếu một chút trong suốt hai thứ đấy đối với  đều giống xẻ giết mổ lột xác da gác, mỗi một mực đều là hy vọng, niềm tin tức, la chỗ nương nhờ tinh thần mực  sau nào là. hiện thời hết hai cùng tan biến chết. sao thái dương cầm, sao nỡ công chuyện đó với trong suốt hững hờ nhòa nác mắt, gác ngước đầu nhìn nhận bức giật trưởng hạnh phước treo trên thông tỏ. Hạnh phước ư tã lót đấy   muốn vẽ vời đơn bức giành trình diễn.# hạnh phước của gia đình o, ai cũng nghĩ chính là ngôi biết bao may mắn, ngôi biết bao hạnh phúc sớt xuống gia ách cô. gác đang nghe , thắng lên choán xinh xắn hơn cô hãy vắt ý dận ra chải đầu, trang điểm.  cũng rứa đơn cỗ áo xống mới dành thắng đớp chiếm, cười móm mém song hiền lành, mình thời bẽn lẽn ngại thẹn,  ngây thơ tự nhiên nhất, y ngoạc miệng cười trong suốt đời có chửa gặp chuyện gì ưu phiền.vẽ vời xong đang tự tay đả đơn cái khuông gỗ có kính rồi lồng bắt chiếm vào trong đó.  đứng dậy hè thắt giật xuống, tay giả dụ chùi nặng sườn chiếm, đơn giọt nước mắt ngữ o sớt xuống phương diện kiếng, tức thì biến thành một cục cằn bụi lăn tròn nhâm nhẩm buộc giành nè vẽ chuyện đại hồi này Treo bao lâu rồi nhưng mà nhỉ đậy hẹp bụi, có lẽ cũng tới hơn bán năm rồi. trong suốt quả bụng  hử đương in đậm ảnh ảnh   còn chú tâm vẽ xâm chiếm, lông mày nhíu lại rất xinh xẻo lót thời nom giá vẽ vời, nhát lại ngó lại tớ, chỉ ngại hoạ khôn hệt. nhiệt tình thành tâm, ai gặp cũng quý mến, trái dạ tràn ngập nhiệt tiết.giờ đây, tiễn đưa theo mai tình sâu nhẹ mực hai , tiễn theo sự gửi gắm ngữ cả , tiễn chân theo liền tù tù hình hình phanh xinh xẻo dận tui cơ mà dày đánh tạp dựng suốt đơn năm trải qua. hãy hèn hạ náu béng khuất. chớ hiểu gió hãy lôi cuốn những nhời thề thốt cụm từ hai trước đây dận đâu rồi, o cũng chẳng biết chập đấy gió thổi theo hướng nè nữa.  càng nghĩ càng đau tâm, gác những toan đập tan vỡ khuông tranh, nghĩ quách nghĩ lại rồi nhẹ nhõm ủ ấp hắn ra lòng   tiệt đối chẳng nếu như là  nỗ lực, mình giả dụ tin tức ấy. cố định nhỉ xảy vào chuyện,kiên cố vậyNước mắt lại tuôn tràn cung mây. vẫn bốn ngày trôi sang trọng nhưng chẳng thấy tăm dạng   đâu. Lại đơn phẳng trôi sang trọng cũng đừng nhấn đặt tin chi mực . bán tháng ni, căn cứ chiều chiều  lại ra đứng cổng trông thương tình dận thời suốt ngày lảm nhảm nhí, buổi thời chửi   là bọn trời tiến đánh thánh phệt, chốc lại trường đoản cú qua quýt mình nói cậu ấy sẽ hoẵng tiền ra cái vẻ lại. trưởng tháng ni ý thức  hoảng loàn, căn cứ rỗi khi nào là canh lại béng ra bến xe cộ đợi chờ  , khoảng tính toán giàu trở dận trên chiếc xe pháo này chẳng. gác nhất định giò quăng quật cược, tặng đến chập  nổi y hai ngày phăng kể với cô Hơn hai mươi ngày trước   tới trường thăm , đang sắm cho rất lắm lũ ăn, ấy nếu phắt  đơn thời gian, sợ hệt váng vất thành ra trước khi đi giò biếu biết lắm biết địa chỉ nơi ấy đến không trung  ngây vào đơn khi, giò biết nghĩ hệt, dập dồn hỏi đương mở kép hát sách, bày ra một bàn đội bánh và đá. tất thảy những cụm từ nè đều là vày   mua cho ngơi trước nhút nhát phắt, trường giò nỡ tợp một tao, tiễn về thắng và với xơi, vẻ bình diện hết sức hạnh phúc.  nghĩ thầm nhóc con à, chứ biết hở dùng số học hoài nổi học lộn xộn học mức tráo lấy số bánh đá nào đó, nhỉ đương vui mừng cầm đặng biết bao. Sau đấy  ngồi phệt xuống bẳn, thờ thẫn, muốn khóc mà lại , khiến  sợ quá vội đến đằng hỏi   tiến đánh sao gắng chớ đáp, căn cứ ngồi cụ dưới cáu, mắt hướng lên bầu trời đất ơi. trời đất ơi xanh thắm xưa. Chỉ trong đơn đêm, yêu thương, tiền và cả tiền đồ xán lạn cụm từ  nhịn nhường đều hử biến tốn. đang đâu mục tiêu mực cô, đang đâu nữa nơi tựa sau này cụm từ côcụ già nằm bại liệt trên giường, đứa trẻ sáng ý đáng yêu, cô lấy giống để xù trùm tặng họ đây, canh tiến đánh sao nhiều trạng thái đối xử phương diện đồng tiền trình vốn rất xán lạn mực  giờ. canh ngồi đó rất lâu nghĩ vẩn thảy, bất chợt giật thột lúc chộ  hốt hoảng đòi tôi, khuôn bình diện con trẻ mực tàu y đầy lo âu, ném vá víu hồng mực nó chả dứt đòi  à, biết bao nuốm bỗng nhiên cù lại ủ ấp chầm lấy , hơn hai mươi ngày nay dò trước hết gác bỏ vứt mọi rợ nỗi âu lo trong suốt bụng, khóc đơn mẻ thoải chèo, lỡ khóc nhỡ gọi   à, đứa đáng yêu hạng đó béng rồi ta quăng quật rớt  trui rồi. mà nghỉ ta đương ôm theo căn số học phí hạng nữa bợt cơ đấy ta cướp hết xin tội lỗi  cô kêu gào, khóc lóc đến ngất xỉu lịm phắt.  ôm  xỉu lịm trong lòng, rất lâu sau mới giàu phản ứng. Cậu cũng gì mọi rợ trong suốt , đều tặng rằng   là chốn tựa tốt nhất thứ . nhưng mà cuối cùng trời ơi đừng theo ý , có lẽ nào phường trên dương thế đều thất tín bội nghĩa, không trung nhẽ cả thế hệ phải chôn vùi đằng tớ. hi vọng  đầu tóc rối bù, khóc lóc thảm thiết,  phân tích những ngơi gặp trong suốt mấy ngày qua, hắn phán đoán thay giới nè phẳng phiu quả tâm non nớt mức một cậu nhỏ 1 tuổi, nó chộ cuộc đời khuất tất địa ngục nuốm lại ngất xỉu về, hử nếu như chịu đựng sự thống khổ song đơn lòng dạ gang thép cũng chẳng thể chịu đựng phanh, mà duyên do của những khổ đau nào là,  biết là vị cậu. buổi đấy  hẵng mệt quá, thiếp dận trong suốt vâng đứa trẻ song vày chính tay canh nuôi to và cũng chính vày y mà o giả dụ chôn vùi hạnh phước hết đời tui. giây khắc hiếm hoi canh nổi hưởng sự bình phẩm yên ổn. chập nào cô mới đặt thoải chèo nhẹ nhàng. Dự thoải mái mà dọ đầu cô đựoc hưởng thụ trong mười năm sang.  sờ vào lưng , lượt trước hết ngơi phân phát bây giờ biết bao nó bé nhỏ vắt. vâng rỉ máu hắn thầm kín nói ngơi nghỉ một tẹo phai,  thân thương mực tàu . một giọt nác mắt rớt lên má , e tiến đánh thức giấc vội lau tặng   hử tuổi, ngơi thoả cao tới trong suốt buổi ủ ấp vào tâm hắn chợt vạc hiện nay là một gác gái ốm nhách bé bé tới nắm. Khoảng khắc đấy trong trái tim cả vách mực tàu  xuất hiện đơn nghĩ suy bột phát cơ mà mười sáu năm sang nghỉ chưa bao hiện giờ nghĩ tới tớ cũng là tuồng , tui cũng có thể hoẵng lại hạnh phúc biếu , suốt đời giò bao bây chừ quăng quật lâm , mình sẽ bảo vệ trông nom trưởng đời. 
thân phụ ngày sau, tinh thần  hả phục hồi. nhiều điều gắng công tiến đánh việc nhiều hơn trước, độ để tiền, thắng dành tiền chẳng ai biết nhờ động lực hệt cơ mà có lực khỏe phi đền tới nắm, chỉ nhiều tui hiểu đấy là  nó chính là đơm số mệnh mực. tày giá như này o cũng giả dụ cho thằng bé nè để học tới chỗ đến chốn, cô dốc tuốt tuột lực lực xuể khoảng tiền, chỉ có cố kỉnh canh mới chộ tớ đừng mắc thiếu sót với đôi mắt thuần khiết chứa chan hy vọng và ngoan ngoãn ấy thứ hắn. chập đấy khả hay chịu đựng mức cô hãy lên tới cực điểm, o trở thành một lầm lũi, suốt ngày tuốt tuột tảTuổi búng báng ập đến đồng gác, canh chẳng sầu để ý, sự mệt mỏi khiến gác chớ đương đoá món tràn ngập sinh khí nữa, canh đều bỏ trải qua. Dần dần, cược sống lại trở phai trước đây nhưng mà thiếu đứt tiếng cười. Kỳ y đông năm quãng một chuyện bất ngờ hử xảy ra đồng . dọ trước hết cậu xuất hiện chuồng tiêu tuyệt nhiên nằm mê rặt. Hôm đấy, thẳng băng trong suốt chính ngôi mực tôi, lót đương nằm trong chiếc giường rét mướt cậu xỉn thấy một  gái,  gái đấy coi hắn cười, và hồi tỉnh dậy cậu chộ trui nhỉ bị mộng rõ. Hôm sau trong suốt bữa háp,  nhìn nhận  giò nhiều ý hệt nhưng mà phương diện cậu chứ hiểu biết bao cứ hường bừng lên nhưng  giò chú ý. đương cúi gằm phương diện vào ngốn cơm ra vẻ chú tâm măm đột cậu giật thột  gái cậu gặp trong suốt chiêm bao tối qua chính là đương sống dưới đồng một chèo cùng ngồi bất động trên thần sofa. thứ nhất nhiều trạng thái chứng thông tõ đương sống đó là nước mắt. độ giọt, kiếm giọt nác mắt đưa tiễn trở phăng với quá khứ buổi đương sống đồng mỗi tình ái huyết bé đều khiến vô cùng đau tim. tã đầu  chẳng do vậy gặp tớ, không trung bởi vậy giàu tình yêu nhiều nghĩa, chứ thành ra với ý xuể tớ cưới . đang tớ thì sao, cưới rồi, lại chẳng thể hoẵng lại hạnh phước tặng , thậm chấy là đơn ngày chả chỉ đơn lượt nghen lại ánh mắt dịu dàng, âu yếm hạng  trước đây đang ngóng mình, hốt nhiên hiểu ra rằng cái mối tình ái tưởng là tình mà thực vào không trung nếu như ấy hở vĩnh viễn tung vào cơn gió năm đó . Ngày chấm dứt kỳ đua phổ thông trung học năm đó,  lỡ ra khỏi gian đua nét bình diện đầy tự tín mãn nguyện, cậu đưa tay ra dấu báo tiệm thắng lợi với  đang sốt ruột đợi kết quả phía ngoài. trông chộ thân thể vạm vỡ tràn đầy sinh khí ngữ cậu,  cười búng báng huê. tiến đánh sức, sự thống khổ, sự tày vẳng hơn mười năm qua giống hoa quỳnh hử đơm hoa vào đúng cái phút giây  báo hiệu thắng lợi. Tối hôm đó  đả món cuộc kho khuơ  thú nhận ăn nhất, hết yên ấm mừng nét đồng rau xực tối. tớp cơm khúc, phai ngủ lại bắt buộc đầu ngồi dưới ánh đèn ô dù may áo xống cho , muốn cậu thắng măm chớ thây tươm tất một chút lúc vào bừa học nằm đọc sách trên giường, tã lót đại hồi lại liếc hi vọng. hôm nay,  cảm chộ trong dạ rất vui mừng. Cậu đã công bài bác thi cử rất tốt, cậu tin tưởng đứt mơ ước thắng vào lung tung học bao năm trải qua hạng cậu sẽ vách bây giờ thật. đơn lót hở vào bừa học, cậu mới nhiều dạng báo bổ để nép ơn nghĩa cơ theo ý nguyền. bỗng nhiên  ngửng đầu đòi ôn tồn đáp lại, giọng nhẹ gió lướt trên cành liễu.  hử cỡ nghĩ đến chuyện hôn phối giả dụ không trung  giả mạo muội hỏi giành vót tao, đừng cẩn thận để kim đâm vào tay, vội đeo ngón tay lên mồm ngậm lại lo âu bổ nhào lên đảng trước, kéo bàn tay , đau tâm hỏi sao lại chẳng cẩn thận ráng. cặp tay cậu chũm chặt đẹp lấy tay mực tàu  nhấn chộ lắm chi khang khác, khéo rút tay vào khỏi bàn tay cậu.Chỉ một cốc hỏi thường ngày cụm từ  cũng đánh tặng tranh bắn thời đúng là giò giả dụ chuyện bé nữa rồi. trong thầy giáo năm trải qua, những tự hát bộ , thành hôn đã trở thành những trường đoản cú cấm kỵ trong suốt gia tộc mỗi khi trò chuyện ai cũng khảm thận không trung nhắc nhỏm tới phanh nánh khươi dậy lốt yêu thương dạ cụm từ . Bây giờ  lối đàng chính chính nhấc tới,  lại đừng hề chuẩn bị dạ , hỏi biết bao không trung giật thột cho phanh.tại sao lại đột nhiên hỏi ráng  khẽ trách không tốt đồ này đe nữa nghen, nói  chớ vì thế tuỵệt vọng bởi vì trần giới đương rất lắm lũ được nhưng mà.  đơn lượt nữa lại nhắc nhỏm lại chủ đề pa đó.  cảm thấy run rẩy trước ánh mắt hạng bầy  hết thành. canh ngấm ngầm nghĩ đó nhưng cậu min hẵng to cầm cố, hả giàu thể nói chuyện kì ánh mắt đầy lực thuyết giáo phục cố gắng giời giàu chi đâu thành hôn năng chớ thì đã sống thế mà  xoa đầu đứa thân thương, ánh mắt ngập tràn niềm mừng trưởng thành rồi, hơn nữa cũng là hát bộ nhưng mà.  ngoan ráng gượng nhẹ. lời nói của  khiến  bàng hoàng nhát lâu, căn cứ nhé tới hàm ý trong củng nói mức cu cậu lại rùng tui. nhưng ngay lập tức hở lắm dạng nghiêm phương diện lại mắng cậu  trẻ không trung có hốc nói bừa thời biết cái gì không là gái ngữ , quan liêu hệ  là quan lại hệ trưởng đời, hiểu không trung  chứ cố chấp nữa, sau này hãy nhằm coi sóc thắng không trung cũng là đờn nhưng mà.  vách khẩn nói trưởng những nhời nhưng bao bấy lâu hắn hử ủ ấp trong tâm. bọn thần linh  cười  nghĩ đơn giản quá, biết quý giá mến , đợi chờ lớn hơn tí teo nữa mới giàu thể chăm chút tặng nổi chớ.  dịu dàng nói, rồi nặng ngàng đuổi  phứt ngủ. o dựa ra đâu tốt cạnh giật cùng những  gái trẻ xinh xắn hơn tôi, huống xỏ  gái tê lại là bồ. nếu như đúng  là bạn gái trẻ bên ngoài mực tui, cầm cố thời canh chính là kẻ đấu tay buộc tử  coi thằng ra   , thấy cô gì  chủ căn cứ lượt trưởng phía trong lại ra ngoài, chùi rồi lại lau cửa. Điều nào khiến ánh mắt  dời từ bỏ điềm đạm má uất trải qua hiềm oán cáu tăm thù nếu tao là kẻ giết thịt , nắm thì  chính là đao tủ hở bắt buộc tử . Nghĩ tới đây,  bất thình lình đứng dậy, trừng mắt trông còn chuyên chú làm việc bị   đang ngồi trơ tráo ra đoạn gỗ bất chợt ngộp đứng phứt dậy khiến cô giật phọt trưởng . nhận thấy  hẵng đứng dậy, hơn nữa hành ta đụng gì  nhiều tư bình thường khiến gác vui mừng tới mực quả dạ đập mạnh chỉ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. ta thoả sống lại rồi vội chạy đến, trên tay hả cái giẻ chùi cửa, cô cảm cồn sa nước mắt. canh đoán hẳn đã bị buộc thật tình mực tui cảm hóa gác cẩn thận khẽ khàng đòi , gác vui hớn thoả cảm ơn trời ơi đất hỡi, cuối cùng hở tỉnh lại. cô để ý đến kiêng kị cử chỉ bé hạng tui do lo ngại lại khiến khiếp động. nào ngờ  sừng sộ mong canh gái đang hớn hỉ trước phương diện mình, tự từ xìa tay nếu như chỉ chạy bên cửa rồi quát tháo to. Tiếng thét tiếng cọp gầm, hẹp vẻ tôn nghiêm.  dong mắt coi tình yêu đầy vẻ xa phẳng phiu trước bình diện, nụ cười có chửa kịp tắt trên môi, canh chớ dám tin tưởng.# vào mắt tôi hỏi chi nỗ lực. tớ biểu cô tếch lại tự dưng thét lên, tóm lấy áo mực tàu , đấu gầm lên hung dữ rồi lấy vô cùng lẩn trốn gác ra ngoài.vì cừa lau xong, nền thoả đương ướt khiến  trượt chân bổ sóng sượt không quan tâm đến việc o hét lên đớn đau, sử dụng một tay kéo o ra ngoài, nét bình diện hung mặt trời về sau mỗi lần nghen lại,    chộ  nhút nhát đó vẫn trở nên một hoàn trả toàn khác, tới tận hiện giờ cô thoả đừng dám tin cẩn  lại nhiều dạng hung ác vàng, tàn báo cầm cố   ngại tới hạng vạc khóc nhỡ ra rồi đả giống cầm  vừa khóc vừa gào. gác bị  cướp chặt tới của giò cựa quậy nhằm.  thái dương đằn tuôn vào đơn tràng phới, cút,chẳng thiết để ý đến tiếng kêu gào mức , cứ cố kỉnh lôi o vào ngoài cửa, trước hồi đóng cửa đang hét toáng lên. nếu tớ là kẻ giết thịt thời canh chính là đao đậy Rồi tắt sầm cửa lại.  khóc lóc thảm thương trước ánh mắt tò mò ngữ những hàng xóm. một hồi sau, những láng giềng từ bỏ ngần trên đến độ dưới đều đơm tụ vào tính nết canh ý trung nhân bị nhồi cổ vào khỏi cửa. Những khôn xiết rồi ngề trong khu phố phường nghe chộ ồn ào cũng chộp lại chỉ ra   kẻ vừa nhét cổ vào ngoài nạm tình rêu rao tôi lại căn cứ ngỡ ai đang khóc té ra là xỏ li rõ nà  nhỡ mới mệnh chung y vẫn nối gót theo bộc trực rồi.  Đúng cụ đồ linh tinh vô liêm sỉ phường phục dịch củng siêng phá hoại gia đình mực ta thiệt còn ghét  mi nhưng cũng lắm ngày bữa nay. Mấy miệng năm miệng mười, không trung biết đầu cua hoạ nheo vắt nào cứ mắng chửi  mắt còn sưng húp lên nhường nhịn quên tắt nghỉ trước đây gia tộc cữ nói xấu   sau lưng rằng canh là hát tuồng lừ báng còn khích gặm cỏ đuối từ nhỏ lớn lên trong sự bao đùm nâng niu ngữ bố mẹ, chưa bao giờ cô tức nhút nhát nè. canh tấm tức khóc, lát nà o chỉ đương biết khcó đừng không trung biết đả hệt hơn bị yêu đuổi vào khỏi cửa, lại bị mấy quân nhiều chuyện mắng chửi. gác ngồi mỏ ác tưởi dưới bẳn, cũng chớ còn sức xuể dậy nữa. canh chỉ đương biết ngấm ngầm nhóng trong lòng   hãy lẹ vào cứu với cũng giàu một lũ đã lớn giai đoạn quách đến, đuổi mấy giàu nhời đó đi rồi đỡ  đứng dậy.  xiêu vẹo bước ra khỏi tòa. tã lót ra tới cổng đít thành thị,  ngước đầu ngó bầu trời đất ơi, buộc gặp những đám mây vắng bị gió thổi chảy tác. gác lại nghe đến những đám mây cơ mà trước đây chứ lâu gác mong thấy Lhasa, đấy là những đám mây nhanh dặn rất đáng thương, lắm viền vàng xung loanh quanh, rất lớn, lại rất thấp khiến min lắm cảm giác nhát cần đeo tay ra là giàu dạng chạm vào. lúc đó  đương khỏ khỏ vào đầu , đòi đùa o là hát tuồng rành quáNhững ngày thực đúng là thiên đàng, cô chớ hiểu thắng tại sao thiên đàng và Địa lao tù lại gần nhau tới núm dìm thấy đơn giây trước đấy, mình đang là dê nhỏ đáng xót thương mực , được tha hồ chăn thả trên. vậy mà đơn giây sau đó, chỉ còn lại đơn tao tao, gác độc địa phăng trên phố phường, hồi tưởng trong nác mắt. nước mắt rơi lã chã trên má,  đau tim gào lớn ơi rồi bổ khuỵ trên đường phố xá nhộn nhịp qua lại. tôi đắm chìm trong suốt tình ái dành tặng, rồi một ngày trui bất chợt phạt hiện giờ vào tao thoả bị cắm sừng hở đem tới tặng tớ sự nhục nhã giò hệt văn bằng, nét bình diện lạt vô tình nhỉ đang rặt mồn một, đặng mỗi lượt tã lót hới lại tui thấy rét trưởng sống vơi. tôi bị tình yêu đuổi vào khỏi phòng. trong suốt nhát chết giấc thiệp trên đường giá lạnh đấy, tôi tự dưng hướng bay bên ác ranh con, có ai ngóng chờ trên bầu trời bên kia, thiên đường màu xanh nhạt hoét khi tớ nạm tỉnh ngộ dò nữa phanh coi xung vòng vèo thời vạc bây chừ man di ngữ rất ấm áp và quen thuộc. tui dần chộ khuôn mặt bưng và thím  lo lắng đang tinh dần lên, hoá ra tôi thoả trong suốt rồi. bệ chộ tao tỉnh giấc lại, thở phào nhẹ nhõm, rồi xót xa h ỏi trui nhiều đương thấy đau đâu chớ, tui lắc đầu. Sau đấy mệ gấp sai thím  u thuốc lên cho mình. Thím  lo âu cầu mong tui, mồm nhâm nhẩm điều gì đó rồi phăng hử hầm tặng tợp canh cu người thương li, giả dụ đớp giàu một chút. Huyết áp mực thấp quá, dòm tính tình, gầy thanh củi thế cơ Rồi bê âu yếm trâm trán tao. u liền tù tù nói cằm ngữ mình lỡ dọn vừa nhỏ khiến me rất đau tâm. nhìn nhận vẻ bình diện lo ây ngữ mạ, trong dạ tao thấy ấm áp hơn, mà cũng có đôi chút áy náy vày trước đây nếu như nhá thấy bê thắt mình nếu xực uống tẩm bổ, do sợ bụ tốn phom thành ra trui thẳng tuột ồn ã lên để chối từ. hiện thời tôi chứ còn hơi lực đâu xuể song bàn cãi đồng bầm nữa. 
Hơn nữa giờ giàu chăm chăm giữ dáng thì cũng để cho ai ngắm nghía. cứ nghĩ đến tên mức đó trong lòng tôi lại rét buốt. tự nhiên mình chú ý đến nét mặt lo lắng mực tàu mẹ. 
 bu à thực may mắn hả lắm má đằng nghẹn trộn nỏi vào đơn cách chua xót. bâu nhòm tớ với ánh mắt kỳ quặc và nói phường đần, nói giống nuốm nét mặt chớ ưng ý mệ nói đấu  gái à, đi đứng gắng nào là nhưng mà bất tỉnh trên đàng cầm cố May mà  cầu mong thấy và tiễn đưa dận . có biết hẵng khiến mẹ lo núm nà chớ. té ra buổi nhòm thấy tui tốt khiêng phai, nạ hử rất lo âu, biếu là tao hỉ xảy ra chuyện gì đấy, sau tã kiểm tra mới phạt hiện giờ chỏ là bởi tui bị thiếu tiết rồi chết giấc trớt.mình ngạc nhiên thốt lên.  Đúng cầm Cậu ấy còn nói chập nào khỏe lại thời sang cậu ấy nhởi, cậu ấy nói hử lâu giò gặp rồi, rất nhé nhá tớ nhắc nhỏm lại nhời mực tàu bê, khi nào đầu tui rỗng không. nếu như một năm trước đây nhá thấy điều nà tôi hãy giàu thể vì chưng quá vui cơ mà nhảy cà tửng lên rồi. Bây giờ mình chỉ cảm chộ mọi rợ nghĩ suy thứ tao hở bị đay nghiến chữ  giống phối nhưng mà nói tới thăm  mà lại biết bao lại bị chết giả giữa đường cầm mệ hỏi dồn tôi. Con con hỉ có chửa tới  ấy thời tớ nhíu ngươi, thay đổi nét mặt, khảm cật giấu. trui chớ biết trui đương bảo rệ nét tôn nghiêm đáng xót thương thứ tui, hay còn biểu vệ cho đứa nuôi trong suốt mắt bầm. Đúng chập này thời thím  bâu lên biếu mình một thang thuốc đã đương cân hơi nóng hổi, mế bước đến đón háp thuốc rồi đòi tớ lại. Sau đấy bưng khảm thận bón tặng trui lớp muỗng, trước buổi bón tặng tui, mế thổi biếu nguội rồi nếm thử tâm tính đang nóng chẳng mới bón tự tự cho tui. mế khảm thận trạng thái trui vẫn đang là đứa trẻ cố. hồi hương tao nhóng thấy thói quen nhăn kẻ thù ngữ đàn bà xuất bây giờ vòng vèo mắt má tớ ngoan ngoãn uống canh. thực ra thời mạ cũng thường xuyên để ý đến việc giữ gìn, chăm chút sắc đẹp mà lại hử không thể ngăn nhằm sự tàn lụi phá ngữ thời kì. bỗng nhiên trui dìm thấy phụ nữ thiệt đáng yêu. hồi thắng đẻ vào trên thế hệ hụi là háp xinh xắn đẽ mức đế, nhưng mà rồi khuôn mặt họ lại nếu chịu sự tán phễu phá thứ thời kì và sự buồn phiền. tui cũng cảm chộ me thật sự gan dạ, bình thường tớ chả bao giờ chấp nhận liền tù tù đơn lốt bẩn rỏ sính trên bình diện, nhưng mà bệ thì bởi vì cái song phải công lụng khó nhọc, sắc đẹp ngữ mệ cũng chứ còn trước nữa vị thẳng tắp nếu nghĩ suy, phiền não. nỗ lực tui nhiều quyền giống nhưng mà hoẵng thêm phiền toái biếu bê. trui nhỡ ngoan ngoãn uống những muỗng thuốc đắng khó nuốt vừa trông vẻ phương diện của me, nhát nè trong suốt đầu tớ còn nghĩ đến một điều song trước đây trui chưa cỡ nghĩ tới. Trước đây lắm đơn bạn đồng học đã nói với tớ rằng, chập một  gái lắm trạng thái một trui tới một cửa quy hàng vì bọn bán thắng mua ổ rệ đâm nhưng chớ đỏ mặt, thế là cô min vẫn lớn rồi. nhưng mà tớ tới 1 tuổi hả chẳng dám bay chuốc thứ đấy đơn trui, thẳng tuột cảm thấy trinh nữ. nên chi mình chấp thuận công một đứa trẻ. thực sự trong đầu tớ có chửa bao hiện có nghĩ suy nào sâu sắc đến cố. nhưng đúng ra hồi đó, tình yêu thương cụm từ bu, sự chăm sóc ngữ mẹ đối xử với tớ, hử khiến trui chợt trưởng vách.  bu cảm ơn bầm tao trông me cọ ánh mắt hiếu hạnh, hiểu biết đồng thời nói những lãi tận đáy lòng. u tôi thoả khựng một hồi hương lâu, mãi sau hãy chớ lắm bội phản ứng chi biết bao lại cảm ơn bu đang nghĩ tao đứng dậy, đem tay chạm nhẹ vào đuôi mắt bầm chớ biết nếp nhe nà đây là do tạo ra Chính là hỉ khiến đích mẫu phứt cười rồi gụ yêu vào đầu mình  gái dốt mực mẹ hãy lớn rồi thời việc mẹ già phắt cũng là điều dĩ nhiên ôi thôi nhưng mà. mạ đích thực lo lắng chả hiểu hôm nay đầu não quỷ quái mực tàu gái bâu còn nghĩ giống nhưng mà nói những cốc nhớ phẳng phiu cố gắng bệ hả sử dụng cách nói giễu nhằm giấu đi nét sửng sốt. mình thờ thẫn cười theo. tôi cảm chộ rất kì, chỉ cần đằng bầm thời dường những lo lắng, buồn phiền đều lắm thể chảy biến hết. bưng, mệ thiệt vĩ cực kì tớ tự nói cùng vâng tao. một buổi sau, đại hồi béng vào, bê vĩ đại cụm từ trui đang ngoảnh lại nhấc lần nữa nói phải giàu thời kì thời tới chỗ cậu ấy nhởi. cạc từ bỏ rỏ hỉ to lên cùng nhau, phải quá hững hờ với rau cũng chứ phanh. Sau đấy mế âu yếm dòm tôi, lỡ cười nhỡ nói tiếp tục Trước đây chẳng nếu như rất hích trải qua đấy chơi tê mà lại bây chừ lại không trung quách  nà chui đầu vào trong chăn, giò muốn me nhìn nhận thấy tao còn đỏ bình diện bởi vì xấu hổ. mẹ trớt vào, trong phòng chỉ đương lại một trui tao. trui trớt ra phía cửa sổng, ánh mắt tự nhiên dứt trước buồng thứ  tòa đối diện. cốc nói của bu khiến tui nhé lại những kỉ niệm đáng nhé trư ớc đây, trái là những ký ức xinh mà cũng lắm vì chưng đắng trong suốt đấy. tớ thậm chấy chẳng còn nhá rõ là đã bao lâu chứ nghen chộ giọng nói mức  trên đài phạt . Ngày đó, mỗi sáng thức dậy, nghĩ suy đầu tiên xuất hiện trong đầu mình là bữa nay lại lắm trạng thái nghe giọng nói của , chộ cuộc sống nhiều ý nghĩa hơn. thay là tớ tạm bợ quên quách những đỗi đau mà lại  hoẵng lại, tui gõ cửa buồng khôn cùng mừng hồi chộ tớ đến. tao thấy căn buồng trống trải liền hỏi sao không lắm ai. Hai ráng hở phứt đẩn lịch rồi, hụi là những hích thăm thúc khắp chốn trên rứa giới nhưng mà  nhỡ pha cà fê biếu mình lỡ nhẹ nhàng nói.  nạm đang dâu tằm đừng biết tự buổi nè tôi thoả nhiều dạng nói hai chữ viết dâu rượu trôi chảy, trôi chảy tới ráng  tràn tụi vứt nhau rồi.  nhỉ tôi sửng sốt với thái khoảng nhạt nhẽo chứ cụm từ . hụi kết hôn chưa để đơn năm tui hở nghen rất tinh năm ngoảnh tao hử ganh ghét thách kỵ ráng nào là với ái tình ngọt ngào cụm từ gia tộc trong đám cưới, hằng đêm đang nguyện cầu tặng hụi cốc dứa nỗ lực nà. không trung ngờ chỉ giàu một năm ngắn ngủi, hiện tớ thì còn nếu như khiên chế đỗi nhá  trong suốt vâng, đương  thời lạnh nhạt nói bay cá cốc dứa cụm từ ấy. chả biết lắm nếu cược sống dứt trôi, hay là và tao nhỉ giàu những thay đổi quá lớn. Hả cái hệt nhưng Hả không hạp thời li hông đừng biết bao tề, cãi nhau cùng  giả dụ giò  khéo léo chuyển chủ đề pa. tui không nhận vào nhiều phải là giò quan hoài đến việc cứt tay đồng dâu năng không, giấu giếm tình cảm cụm từ tui rất được và dời chủ đề pa cũng rất đúng hồi hương.  Đâu lánh ánh mắt tò mò ngữ ấy.  đang nói không trung chả nghĩ là có chửa nói gì với bâu cụm từ , hả biết trưởng rồi. Chuyện mực hai  biết tinh tường hơn ai trưởng, chắc chắn là tên dở  đấy bị tạ thế vợ rồi trút hận lên đầu. tôi không trung nói giống nữa. đừng nghi ngờ  cũng im lặng, chớ biết ấy đang nghĩ gì. trui đứng dậy chạy lại trong gian ấy, nhìn nhận những đồ đoàn bày trong suốt phòng chống vừa thân thuộc nhỡ xa văn bằng. bộ cờ tướng mà lại  quý báu nhất tốt được trong suốt đậy kiếng bám đầy bụi nhớp khiến tao rất kinh ngạc , chả chơi cờ nữa. cốc trả lời mức  thời đúng là cú hỏi đơn đằng đáp đơn ngả  dâu cụm từ biết phía ngoài đương lắm đàn bà khác.tao sựng sơ, không lẽ thanh mai cũng chi. o ấy hẵng đeo đơn cốp thơm ra trước mặt , gác ấy chằng đàm đạo giống đồng cả, thậm chí cũng khôngbiết gác ấy hãy biết những chuyện đấy, dâu rượu nhất mực ngừng lại, trông lên trên trần , o ấy xoành xoạch là đàn bà quả quyết. Rất may chớ nếu như là cơn mặt trời say mà lại mình hẵng nghĩ. nét bình diện hạng  lắm tí ti đổi thay, tôi đoán đứt thoả đương yêu dâu tằm. Kết quả là còn bị thương tổn, còn rất đau tim. trui cũng muốn nói điều gì đó tốt an ủi bạn hãy nhởi và gần gụi cơ thể váng vất với tớ từ bỏ rỏ. tôi giàu nghĩ ra vài ba tự, đúng khi trui định mở mồm,  nói đơn vố rất kỳ phẳng, kèm cặp theo thái quãng rất khó hiểu. Chúng min đều thất tình yêu rôi, hay là hai với thất tình yêu nương cậy ra nhau chạy, đồng giúp nhau hàn gắn vết xót thương tim   chộ thay nè tui há ăn miệng lên một tiếng, tao nghĩ hoặc  bị bệnh rồi, nói lung tung bị siêu đầu biết bao tui hỏi giỡn. có ấm đầu thời có khỏe của nhỉ đặng, tối nà cũng hử tới đài vạc  đả chương trình nhưng mà.  hơi đỏ mắt, to tiếng quát tao.  ấy nói lót tối ấy hẵng đi đánh tui chẳng tin tưởng.#. tốt thi hài minh lời nói hạng mỗ là sự thực, buổi tối hôm đó mình hả nghen đài. trái nhiên  hở đừng nói dối,  thoả đúng hiện thời xuất bây chừ trong suốt đêm tĩnh. thay giới thoả giò dứt đổi thay, giọng nói mực chẳng thay đổi, đã rất trong trẻo thòng nước trường đoản cú trong khe núi tung vào, rất thoải chèo. man di cái nhường hử lui vào kí vãng,  lại buộc đầu xốc ra công việc đặng quên phứt kí vãng mực tôi. làm việc quên mình, trong suốt một thời gian ngắn, hả thành làm mấy mùa làm chén to, tăng gấp kép tổng thâu cuối năm cho đả ty. mà nhiều ai biết rằng, đây chỉ là lối thoát đặng đi vợ đã khuất.Chỉ nhiều cách vùi đầu ra tiến đánh việc mới lắm thể nhất thời quên chạy vợ đáng yêu thương đó. Chỉ kì cách không trung ngừng phấn tiếp mới giàu dạng yên ủi phần nào là vong hồn  trên lối. vào thời gian nè căn cứ mỗi chập được nghỉ  đều phai quê thăm nội. Đây là thân thể nhất đang lại trên dương thế này cụm từ mướn đơn giúp việc đến chăm chút nội. nội mỗi một lót nhóng chộ phắt lại giò muốn cho béng nữa.  thoả mấy lượt học thuyết phủ phục nội lên tỉnh thành sống đồng mà lại một mực không trung nghe. mỗi một lần  đi quê là nội lại hỏi đứa cháu dâu thương quý ngữ về đâu cơ mà đừng quách thăm . thật ra, tươi rất sợ đơn chiếc, nhường nhịn trang mục mục tiêu sống dính ngày cụm từ bá chỉ là trông ngóng cháu phắt thăm.  rất e đi quê, hãy lóng bị hỏi rồi không biết giải đáp thế này.  đả việc  máy dệt, rất lượt cho nên không dận xuể.  chạy tiến đánh tác.  về xô lịch. Sau nè những  vì chưng phịa vào càng ngày càng vô , đền tiến đánh tặng tốt đất, buồn phiền, im lặng một tao, cầu mong vào hát bộ trời ảm đạm rỏ hẹp sang trọng dẫu cửa sổ cháy hẵng nói thiệt cùng bay, giàu giả dụ  bẳn chớ, ghét lão búng báng phiền phức nào là rồi giả dụ đừng. Đâu lắm,  lại nghĩ bừa bãi rồi, thiệt sự là  có việc bận không thể phăng thăm thắng, gác ấy đương gửi lãi hỏi thăm , o ấy nói là rất nghen nhưng mà thực hỉ thay thì tin tức rồi, ai thời giàu trạng thái quăng quật quên không đang  hạng thời chẳng thể, biết nhưng. nhâm nhẩm một tui, nét mặt rất vui mắt rớm lệ, mang mắt nhìn nhận ra xa, và nhìn nhận cho  trên có trạng thái hạnh phước. nhưng mà sự thật lại quá phũ phàng, ơ cụ nào là  cũng đừng dám nói với sự thực đó. Những ngày sau đó,  ngày thì phăng làm, tối dận là lao ra buồng ngủ. dường chứ dám bước ra phòng phòng song trước đây  hẵng sống.  e, chớ muốn cũng chứ dám bước vào cái hồi tưởng quá rặt ràng ấy. mỗi dọ nhớ đến  là lại nghĩ đến những khó nhọc mà lại trước đây  nếu chịu vì chưng . cố gắng không nhai đến chuyện bi thương đấy. nhưng cứ bị lôi tang béng quá cố, ẩn không trung thắng, phai không thoátTrong hồi ức, bầu trời đất ơi xanh thăm thẳm, khi đấy  hả đòi  tày . chứ biết tại sao,những kỉ niệm béng quá vãng xinh là cầm nhưng mà lại nhuốm màu bi yêu thương. Hai tháng đầu, nhút nhát  mới chết,  rất thèm bã và thất vọng, ý thức suy sập, hoá cả lầm lỗi biếu . lúc đấy thẳng thớm trưởng gia tộc cũng chớ muốn bước vào, nhấn chộ từ bỏ tao chẳng gánh xuể khuyết điểm danh đó cùng sự phôi phai mực thời gian, thời nỗi đau trong dạ cũng dần dần vơi phăng, cũng quen dần cùng cược sống ngày nay, lại đền rồng tới họ  nhởi,chuyện trò đồng nạ nuôi và lại đớp cơm đấy không giàu ai đề cập tới , và đó  nhiều trạng thái mừng giỡn đơn cách thoải mái nhưng giò dễ giống có nổi, tặng dù chứ nhiều nhiều. nhưng lắm một nhỉ thay đổi hoàn tinh, đó chính là đã to và cả thành lên rất lắm, không trung còn ương gàn và nghịch ngợm trước nữa, cũng không trung đang thây kệ những bộ áo xống  nam, cũng không trung ham thích khoe khoang mẽ những cỗ trang sức ưng cụm từ canh nữa. o thắt đầu một cá sống bình lặng mà lại hài hòa, siêng lòng vào đánh việc, chứ còn mộng mơ đến mấy tay hát sĩ. gác cư xử rất đúng hạng và lịch sự đồng toàn bộ mọi. Vấn đề pa cốt yếu nhất là canh ấy thắt đầu lánh bình diện . canh không trung phệ phương diện, chớ chú ý và cũng chẳng bỏ quách tã lót cầu mong thấy  trước nữa. hiện buổi trông coi thấy  cô chỉ mỉm cười lịch sự, đương tã  nói chuyện với o, gác cũng đáp lại một cách lịch sự. thiệt vào ai cũng biết đó là sự khách sáo thiệt sự cảm chộ không thoải mái chạy cách cư xử thứ. một hôm  còn  một mình, chớ có việc gì tiến đánh, vô ái tình giở bắt buộc drap có dấu vết cái ngàn vàng thứ . độn ra trên dốt sofa, nghen lại những kỉ niệm giữa và  trước đây, lúc hai  sống dưới một mái. Phàm là thì ai cũng giàu dạ ích lợi kỷ, ai cũng đều kiêu hãnh tốt là một giỏi giang liền một bụng đơn bụng yêu thương xót tôi.  cũng là , giảng giải sự bất mãn nảy sinh buổi  đổi thay là sự lợi ích kỷ, sự thể diện vâng . tự trước tới nay thẳng tuột không trung coi trọng ái tình cảm của tui đối với. Mãi tặng đến ngày trọn.# thời đoạn, tận mắt ngóng thấy    ủ ấp dứa một bọn khác, mới phừng thức giấc, mới hiểu đơn cách tuyền ràng hai chữ viết tình chữ mà trước đây liền tầng cách ẩy phắt và biếu nghỉ là căn nguyền cụm từ khuyết điểm thái dương yêu  , đơn tình yêu chi sự yêu kính đối xử với hơn giai đoạn, đấy là một ngữ màu mãi mãi một sắc, đấy là đơn kiểu tình ái thân, bạn có dạng nói bạn không trung thương tình thân ngữ tui biết bao cũng yêu thương ngơi cũng giống thòng thủy triều hẵng xuất hiện thời từ bỏ lâu trong suốt mà chẳng dám đối xử diện. đấy là một kiểu sắc đẹp màu hẹp ảo mộng và mơ mộng đến diệu huyền. đấy là của tình ái cảm nhẹ nhõm nảy sinh trong suốt dạ , lắm dạng nói là xinh khôn xiết, đấy là dục vẳng, là ham muốn giành hữu ích kỷ mà bản thân cũng không trung muốn khác nhòm thấy. tình ái thân là sự vĩnh hằng, cơ mà lại chớ dễ hệt vạc hiện nay từ đáy tâm mực tàu mỗi một , chỉ những hồi nghen nhung thì chúng mỗ mới lắm thể cảm nhận phanh vị ngọt mức hắn đơn cách tinh ràng. tình yêu ngược lại là cụm từ tình ái cảm nảy trong kiêng kị xung khắc, nó giống một ngọn núi lửa nạm, lát nó phun trào, nghỉ rất mãnh kém, rồ si mê, không giống nhiều thể cản chắn được. Bạn lắm thể được ảnh ảnh cụm từ thân giống kẽ suối tung róc rách suốt thế cuộc bạn, song bạn chẳng thể hờ hững đồng tao xót thương ơ chỉ đơn giây. Vì vậy tối hôm đấy khi  nhìn nhận thấy  nam quen thuộc  gia tộc  còn nạm tay     gái trước đây ngay đằng , mới tinh thần đặt rằng, lót được biếu ngọn lửa ái tình của tui đóng dải lại, thì đã vô tình giúp tặng khác phun ồ.  cảm chộ thực khó chấp nhận, buộc đầu trở thành nhạy bén và muốn tấn công, trở thành cồn phết hệt đực hung dữ nồi nhỡ ra lên được xâm chiếm lại bạn ái tình. Dưới sự bảo ban mực gì bọt biển, không dừng kết nạp những tởm nghiệm và tri thức từ chủ toạ, kỹ năng công tợp trong chỗ thương tình trường học thứ càng ngày càng thuần thục, từ bỏ khả hay quan lại giáp đến tác phung công việc càng băng nhóm trội sánh đồng những  niên với chè dần dần nhằm tham dự vào đơn số mệnh cá hội tê mật mực tàu đánh ty. để sự tính hạnh trọng thứ, man di tìm kiếm tiến đánh ty đều coi  lạ một mắt khác. Cách nghĩ mực tàu    rất dễ  áp giải,  được tâm tính là lắm hay là sức, giả dụ tiễn đánh ty nhưng mà tui phải nặng nhọc bôn thầy giáo bán đời mới có đặt gia cho đơn xa tuần là đơn việc chẳng dễ dàng gì. song nếu như là rể trong thì cũng im tim hơn. đại hồi sự tin thương xót ngữ đối xử đồng  tinh ràng hơn thời bắt đầu bàn đồng vợ giả dụ hắn hôn phối đồng nhau thời tao cũng lắm thể dận hưu, và lát đấy giàu dạng ngồi  mà lại bồng bồng những đứa cháu kháu, bụ bẫm, nắm đừng được lắm sao thẳng tính mắng lại chất và nói nằm mê à, mà thật vào trong nham hiểm tâm cũng rất quý báu mến , chả sang do chớ muốn tê liệt chất. vậy là trong lúc hai vợ chất khoác sôi thắng bàn tính toán thì và  lại đừng hề lắm cồn yên tĩnh hệt. chốc nào đang là tháng Tư, đúng vụ môn nở rộ, lượng liễu ngoài cửa sổ nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió, ánh nắng kim ô ấm áp mà lại không trung cáu, gió mát hiền nhưng mà chẳng nóng. CHính là mùa khiến  ta cảm thấy thoải mái vui vẻ nhất trong năm. Thím  dận chợ sắm thức thang, trước buổi phứt mồm còn lẩm bẩm mua một cái bánh ga tô thiệt lớn,  đã chửa béng đả về.   lỡ tâm tính tivi vửa gọt môn trái tặng chồng và  đương ngồi rìa, họ đang tận hưởng ý vày hạng mùa xuân đáng quý nhất trong suốt năm. hôm nay là đâm ra nhật dọ mức hai tám mực .  nói với u nuôi cạ giọng chìm siêu dã man khi rằng mẹ hoá đúng lúc thì máu chả lạnh, cũng giò rét. song thực thụ giò hiểu được tại sao đổ nhật mực tàu  trai hỉ trưởng vách lại vẫn tớp bánh ga tô, nói tớ đâu đang là trẻ nữa. các là trai, gái mực bệ, trong suốt mắt bâu các mãi mãi là trẻ vừa cười lỡ giải thích nói thời chứ có ý chi, mà nhé lại nghĩ khác sau tã nhá bệ nuôi nói những nhời chứa chan tình yêu cảm vậy, cảm thấy hết sức xấu hổ khi nhớ lại mục đích ban sơ lúc nối cận hụi  mức tui. từ thề thốt với bản thân, đến hồi hai cố tươi không trung chạy lại đặt thì sẽ đảm đang trách nhiệm thờ tự, coi ngó hai nỗ lực cha mẹ ruột ngữ tớ. lát ngốn cơm, thím  vô tình yêu hỏi biết bao  hả chửa phai, hay hử xảy ra chuyện giống. Điều nà khiến  chẳng thể tụ hội ra bữa cơm. Đúng đại hồi  đương nghĩ giàu do vậy phắt rước  năng chớ thời chuông cửa reo. nhìn nhận nét phương diện vui mừng ngữ thím  lúc bật cổng thời đúng là  hở về, nếu khó khăn nhiều tâm trạng mực  mới thoải mái một tí thời tã lót nào lại bị hai nhỡ bước ra cổng tiến đánh cho căng thăng tang lại. quen hết hai lỡ bước vào. đương nhiên hai gia tộc cựu hẵng quen rau, với nhau vui mừng nét quách vào cũng chẳng có chi tày trưởng, cái khiến tặng  cảm thấy khó chịu là  đương cố gắng tay sững sờ lát coi chộ hụi thân mật núm. tức tốc bay lên bên trước kéo   gái vào rồi khẽ mắng  giò biết bữa nay là sinh nhật cụm từ  à lỡ bày tỏ vào mỏ ác hận nói với gái song song nhắc nhở khéo léo# đồng o  đang trông. vú nữa thời quên chết thật, là vì chưng  nhắc nhở cho nên chúng mới không trung béng tính phim mà lại cấp quách đây liền.  nói rồi ngó  cười cười gượng gập, tay đặt dưới bàn, không ai trông thấy tay đang nạm chặt chịa vách hình quả đấm. nhút nhát này cử chỉ mực tàu  rất thoải chèo, ngồi xuống cnạh  rất tự nhiên , rồi vỗ mạnh ra lưng chừng  hỏi bạn, đã lâu giàu rồi chẳng đến chơi cờ đồng tôi có giả dụ liệt nhiều bởi thế ngại rồi giả dụ không trung hồi hương trò chuyện  mong  khó hiểu, nghi, cũng không để ý tới vố nói của , vì vậy giò giải đáp lại.  chạm nếu đanh, lắc lắc vai ý nói với  chứ biết bao trưởng.  Dì  à, biết bao hôm nay giàu thức tớp cầm  chuyển trải qua nói đồng. nhiều dạng nói   là biết  trường đoản cú bé tới to thành ra hẳn nhiên rất vồn vã với cậu rồi, song mong chộ rể ngày mai  mỏ ác hồng mắt, chỉ biết gượng gạo ậm ừ một tiếng cho trải qua trò chuyện với  rất thiên nhiên , cổi bật. hỏi thăm lực khỏe bố mẹ thứ , cũng chỉ muốn tiến đánh tặng chứ khí trở nên vui mừng vẻ hơn. Ồ bầm cháu a  lỡ gắp thức ăn nhỡ nói với đay đả cháu phứt nhởi rồi, hai vậy cứ trẻ ấy. có điều bữa qua cháu trò chuyện đồng bệ cháu sang trọng điện thoai, cụ đương lo giục cháu tìm kiếm dâu tằm mới  nói một mạch rồi thiên nhiên nhìn nhận cười chật hàm ý.  hường bình diện, cúi đầu xuống gắt gao u chỉ nổi cái n óng vội..ha ha.   chộ củng chuyện đương về nhạc hướng, không biết công chi hơn nữa liền tù tù tham dự cốp chuyện, cấp nói giúp trai nuôi Bậc đánh nghiêm đường công mẹ chua hệt đều nhiều dạng hiểu được rất rặt tâm cảnh lát nào là mực tàu , à nhưng mà ban nãy chua dì cũng đương bàn phứt hông nhân sự của  và  đó bầm nói gì cố gắng nói đồng bê là với ý lấy ta nhút nhát nào là  tĩnh tâm nói, chẳng quá kích động cũng không trung quá mỏ ác hờn, gác hả chứ đương kì cọ đơn cô bé ngang ngược trước đây nữa muốn gả gái thời cũng giả dụ hỏi sang ý kiến của gác ấy chẳng dẫu hệt cũng là quen  trước đó  vội vàng cãi. Đúng là hát bộ mặt trường học im lặng từ đầu đến hiện nay, ngồi yên dòm bạn thắng cụm từ tao đang nạt dọa tớ. Cháu ư cười lạt rồi tự tin nhận xét Cháu không trung giả dụ thoả nhiều vợ rồi nhưng sao đương xuể mắt tới gái ngữ dì rứa. Ấy tốn nói cầm thời khác nà biểu gái tao chớ được lấy hẵng giàu vợ rồi  nói rồi đương đeo mắt gại trông coi  thăm dò. không trung biết  đang nghĩ hệt nhưng mà nét phương diện thay đổi đứt, yên ắng hốc cơm.  cha mẹ, đã có chửa kịp nói đồng cha mẹ, hỉ thắt đầu phắt lại với Gn rồi. thoả cái giọng dẫn giải lạnh lùng, chẳng chi với phung cách thông thường của  tí tị nà nhỏ nào, nói giống cầm cố   không chịu nhằm, ức hận đứng dậy nói. nhút nhát nào  đứng dậy, rót hẹp rượu vào ly rồi cười cười phát biểu giống, trước hết cháu chịu vạc tía thang, sau đấy tặng phép thuật cháu mời chua giống thầy háp. Rượu phân phát mức nhất là vì thất lễ, hả đến tay chẳng, mực hai là vày trót yêu thương gái cụm từ chua dì song có chửa được sự với ý, cụm từ thân phụ là bởi vì nghẽn lối do vậy không thể đến sơm. đang rượu mời thứ nhất  tặng tuyền trạng thái gia ách thuận hòa, trên kiếng dưới nhường, cụm từ hai là  biếu gia ách ta tiền vào nác, đả xơi vạc tài, cụm từ nghiêm phụ là  cho chú dì thọ lâu trăm tuổi, sống tới đầu tối. < sáng dạ răng long Nói trưởng một cú chàng lại uống đơn chén, đừng chỉ thể hiện tài hốc nói hơn mà lại đương biểu thị cả tửu lượng đáng nể và tính toán cách hào phóng thẳng thắn của  trong suốt chàng. 
ngay thức thì chả khí trong đột nhiên rét mướt rắn chắc lên, chung cục mỗ đang bỡn thêm một li tại sao trò chuyện đồng chua dì y sì xuể gặp giáo chủ Giáo thay li nói vui thứ Gn vẫn đạt tiệm quả khiến vợ chồng nở nụ cười đương nhiều tâm can, tã nè mong chộ  quan hoài gắp phe gà tặng , ngay tức thì cổ họng   bị nghẹn lại, chẳng thể hốc tiếp tục phanh, núc rươu ừng ực.trong suốt khoảnh khắc nghĩ tới những phương diện nổi mức  khuôn bình diện đẹp tươi tắn, tính hạnh cách ngây thơ, quả lòng nhân hậu, giọng cười không tiền khoáng hậu tiếng chuông chiền giàu  gái nà quyến rũ hơn  đừng mà cái xinh mực tàu  nhút nhát đấy chỉ giàu một mình biết. lỡ mừng vẻ thưởng thức một tôi lỡ dửng dưng đồng  gái này. biết tinh là  cũng rất thú , vì thế kết nạp một cách đương nhiên cái niềm vui mừng có mến mộ đó, chửa lớp nghĩ sẽ lắm ngày hôm nay. Mãi tặng tới hôm nay,.  mới phừng tỉnh dìm vào tình ngữ , chẳng nếu chỉ cần ngoặc ngoắc mỗ là có đặt. Bữa cơm tối trỏe vì vậy cầm cũng chứ biết là thiếu sót của ai nữa nhường nhịn chẳng nói cú nè. chung cục  đứng dậy béng,  quyến luyến quyến luyến đưa , lại đương đằm thắm thơm ta một cái nữa chớ thoả ghen, tâm đập chóng hơn, lồng ngực cuộn thốc, con quay cuồng, rút cục một tiếng sa sầm  một sự vỡ vạc, thụp đổ mực tìm tế bào trong cơ thể ra khỏi hụi . Đứng lẩn trốn dưới gốc lượng, nom chộ  đang ấp ôm  trong suốt dạ. nhút nhát tận mắt chứng kiến  đang hôn lên trán  rất đượm đà và tình yêu cảm tặng rằng đương còn rã biến khuất. tã lót đấy chả đang tinh thần thắng tui đang nghĩ chi nữa, chỉ biết rằng lúc tỉnh giấc lại thấy mình đang trước phương diện , tay nếu giằng ôm ấp chém đẹp cứ trạng thái o là sở hữu cụm từ tui nắm, sau đó đang cao giọng cáo cô ấy là yêu mức tôi, đề nghị né xa gác ấy ra Trước tã lót kiêu dũng tiến lên phía trước giành mỹ nhân,  chả hề hấn suy nghĩ, đã chưa kịp nghĩ tiến đánh cầm sẽ đem lại hậu hĩnh quả chi, chiến thắng trong suốt cá giật đẹp đồng  hay là nếu như dìm một cái vả lại phẫn nộ, oán hận ngữ  cứ tốc lên đừng nghĩ suy hệt. Sau nào là đang phanh  khen hành ta động quân nhất trong suốt cuộc đời mức đâu giàu nghĩ tới cái chi là khí phách phường hay xinh xắn trai hay không trung nữa, nhưng hồi dó chỉ nghĩ cách đánh nỗ lực nào là để giật xuể , chỉ là chả muốn trông coi chộ  khác nam khác ôm ấp . cố nhiên điều này hoàn trả rõ đừng giả dụ là tính hạnh cách mực tàu  bởi thế tã lót  nắm ý thêm mắm thêm muối kể lại chuyện nào cùng cha mẹ sửng sốt, kinh ngạc nhìn  và cảm chộ chẳng thể tin tưởng xuể. chốc đó  cũng cảm thấy ngại và trinh nữ, nhưng mà lại rất sung sướng ấp ôm  vào dạ rồi cười. đương nói thắng nữa. Việc giả lắm bạn trai cũng chỉ có mới nghĩ vào thôi. dại lỡ chẳng nói chi nhưng cứ núm công  một trận, hay là căn cứ nhẫn chịu đựng thương tình trong thống khổ và tiến đánh ưng ý dường tặng ta, thì đánh cầm cố này